Bánh Trứng Osmanthus, món ăn bình dị nhưng khiến vua Càn Long “say mê”

Bánh trứng Osmanthus là món ăn có nguồn gốc từ thời nhà Thanh, tại thành phố Anyang thuộc tỉnh Hà Nam và đã từng được vua Càn Long vô cùng yêu thích, thậm chí ông ra lệnh cho đầu bếp làm món ăn này thường xuyên.

Sinh thời, Càn Long là người rất thích cưỡi ngựa và bắn cung, đi du lịch khắp nơi, thăm viếng phía nam sông Dương Tử 6 lần, và thăm những ngọn núi và dòng sông nổi tiếng. Đất nước Trung Hoa rộng lớn như vậy nhưng ông đã cố gắng đi đến hầu hết những địa điểm quan trọng, nổi tiếng.

Hoàng đế Càn Long cũng rất coi trọng liệu pháp ăn uống và luôn lựa chọn những thực phẩm có lợi cho sức khỏe tùy theo thể trạng của mình. Dưới thời nhà Thanh, chi phí dành cho 2 bữa chính là bữa sáng và trưa của Càn Long lên tới 4.000.000 lượng bạc/năm. Sở dĩ việc tốn kém số tiền lớn như vậy dành cho bữa ăn của Hoàng đế là vì ở triều Thanh quy định mỗi bữa ăn của hoàng đế phải đủ 120 món. Còn các phi tần của vua cũng không được kém cạnh khi Hoàng hậu sẽ là 96 món và Hoàng phi là 64 món.

Việc ăn uống của vua được kiểm soát cực kì nghiêm ngặt. Tuy nhiên, với sở thích riêng của vua Càn Long, ông đã đưa thêm một món ăn vào danh sách những món ăn hoàng gia và không bao giờ được thiếu trong mỗi bữa ăn, đó là món trứng Osmanthus.

Bánh Trứng Osmanthus trông thì có vẻ dễ làm bởi nguyên liệu đơn giản nhưng để làm ra được món ăn này chuẩn vị ngon thì phải cần nhiều kỹ năng cũng như trải nghiệm. Và đó cũng là lý do món ăn nổi tiếng này lại từng “được lòng” vua Càn Long đến vậy.

Bánh Trứng Osmanthus còn được gọi là “Ba không dính” (Sanbuzhan 三不沾). Sở dĩ nó có tên lạ như vậy là vì khi ăn nó không dính vào đũa, không dính đĩa, không dính răng.

Người ta nói rằng, để làm ra món ăn này phải là bậc thầy đầu bếp, bởi mặc dù nguyên liệu rất đơn giản chỉ bao gồm trứng, bột, đường, nước, dầu mè, mỡ heo nhưng phải dùng nhiều kỹ thuật chế biến và trải nghiệm thì hương vị món ăn mới xuất sắc.

Tương truyền rằng khi vua Càn Long tới phía nam sông Dương Tử đã nếm thử món bánh Trứng Osmanthus và cảm thấy thích thú vô cùng. Từ đó, ông đã ra lệnh cho đầu bếp làm món ăn này thường xuyên và nó trở thành món ăn hoàng gia. Điều này cũng thật dễ hiểu bởi món bánh màu vàng nom thật bắt mắt, mềm mịn, dẻo thơm, ngọt thanh quyến rũ này lại cực kỳ bổ dưỡng cho người già và trẻ nhỏ.

Vào thời nhà Thanh không có nhiều máy móc hỗ trợ cho việc làm bánh, mọi thứ đều làm thủ công. Vậy nên, những loại bánh có nguyên liệu đơn giản nhưng lại có quá trình làm phức tạp thường có hương vị rất tuyệt vời. Quá trình làm nên món bánh Trứng Osmanthus này vẫn còn là một bí mật gia truyền ít người biết tới.

Ngày nay, ở Trung Quốc, không còn nhiều nơi bán loại bánh này nữa. Chỉ tại một số nhà hàng gia truyền ở Bắc Kinh như Tongheju thì mới vẫn còn bán.

Nếu có dịp du lịch Trung Quốc, du khách hãy thử qua món bánh này để hiểu được lý do tại sao nó lại được vua Càn Long “say mê” đến vậy. Chắc chắn đây sẽ là một trải nghiệm ẩm thực Trung Hoa thú vị mà du khách khó lòng quên được.