Trải nghiệm với 19 lễ hội đặc sắc của dân tộc thiểu số ở Trung Quốc

Trung Quốc là một quốc gia đa dân tộc, cùng với nền văn hóa đa dạng thì ngoài những ngày lễ tết truyền thống phổ biến được nhiều người biết đến như Tết Nguyên Đán, Tết Thanh Minh, Đoan Ngọ,… thì ở quốc gia tỉ dân này còn vô số những ngày hội, ngày lễ đặc sắc của bộ phận dân tộc người thiểu số mà du khách có thể chưa được biết đến.

1. Lễ hội Munao Zongge

Munao Zongge là tết truyền thống của dân tộc Jingpo ở tỉnh tự trị Đại Đức, được diễn ra vào 15 ngày đầu của tháng đầu tiên trong năm mới âm lịch. Lễ hội bắt đầu bằng một nghi lễ hiến tế long trọng, và một nghi thức đặc biệt để trao vương miện cho các vũ công hàng đầu. Tiếp theo đó là người dân, và khách từ các dân tộc khác nhau sinh sống ở Dehong sẽ tham gia vào điệu nhảy đại chúng, trong tiếng trống mạnh mẽ, và âm nhạc dân gian.

Những điệu nhảy này thường có số lượng người lớn, và có nhiều cách di chuyển phức tạp. Sẽ có nhiều nhóm nhảy khác nhau tham gia vào nghi lễ, và sẽ có một người dẫn đầu để giúp họ không đi nhầm. Mỗi bước nhảy đều rất quan trọng, nên thường là vũ công giỏi nhất dẫn đầu. Cho dù có bao nhiều người tham gia lễ hội đi chăng nữa, thì đội hình sẽ không bao giờ trở nên lộn xộn.

2. Lễ hội Dao Gan Jie

Người dân Lisu ở các quận Tengchong và Longling thuộc tỉnh Vân Nam tổ chức lễ hội Dao Gan Jie vào ngày 7-8/2 âm lịch hàng năm nhằm tưởng nhớ vị quan Wang Ji – người sinh sống trong triều đại nhà Minh, được biết đến như một anh hùng vĩ đại của người Lisu. Bản thân Wang Ji là người Hán, nhưng anh đã sống trong bộ lạc Lisu, và đào tạo những thành niên trẻ của làm trở thành chiến binh tài giỏi, để bảo vệ vùng đất của họ trước nhữ kẻ xâm lược.

Wang Ji đã sống ở Lisu trong nhiều năm, và dạy cho họ tất cả những kỳ thuật nông nghiệp và quân sự khác. Tuy nhiên, Wang Ji đã bị đầu độc, sau đó đóng khung vì tội phải quốc, nhưng nhờ sự giúp đỡ của anh đối với Lisu, nên người dân nơi đây luôn nhớ về công lao đó, và tưởng nhớ cái chết của ông cũng như vinh danh bằng lễ hội Dao Gan Jie.

Trong lễ hội Dao Gan Jie, những người tham gia sẽ đi bộ trên lửa bằng chân trần trên than nóng, và nhiều hoạt động khác như leo lên cột lửa, múa kiếm lửa,… Trong đó, phải kể đến leo kiếm, một trong những trò chơi mạo hiểm nhất, những người đàn ông trong làng phải trèo lên một chiếc thang đặc biệt, tất cả các thanh của chiếc thang này đều làm từ các lưỡi kiếm gắn vào cọc tre. Không sử dụng bất cứ một dụng cụ hỗ trợ nào, họ phải thực hiện bằng chân trần và người chiến thắng sẽ là người đầu tiên leo lên đỉnh của bậc thang rồi thực hiện động tác nhào lộn và đốt pháo hoa trước khi leo xuống. Màn trình diễn thót tim này là điểm không thể bỏ qua đối với du khách khi đến đây.

3. Lễ hội lửa Làng Hongwan

Nằm ở khu vực miền núi phía tây của huyện Maiwan thuộc tỉnh Vân Nam, là nơi sinh sống của hơn 300 hộ gia đình,
trong đó có 1.200 là người dân tộc Ai (một nhánh của người Yi). Đây là nơi cư trú của người Yi cổ xưa, và là ngôi làng cuối cùng của người Yi ở Trung Quốc. Và lễ hội lửa Làng Hongwan là lễ hội cổ xưa của người Yi, được tổ chức vào ngày 3/2 âm lịch hàng năm.

Trong lễ hội, những chàng trai trẻ trong làng sẽ tập trung tại sân chơi của một trường tiểu học vào sáng sớm, và họ vẽ lên mình những hình ảnh kỳ lạ, có liên quan đến lửa trên mặt, và thân trên. Trên người họ mặc một chiếc váy màu nâu, và có sử dụng dây buộc, trên đầu là cỏ dại, vỏ lá cây, cây trồng,… Trong sự kiện họ la hét một cách điên loạn để thể hiện những ham muốn của linh hồn, và giải phóng niềm đam mê.

Người gia trong làng sẽ hát và nhảy những bài hát của người Yi trên đường phố, họ thổi lá hoặc sáo trúc hoặc chơi các bài hát bằng cây đàn nhị tự chế. Vào buổi trưa, bữa tiệc đường phố được bắt đầu, dân làng đặt những cây thông tươi được thu thập từ ngọn núi gần đó như một bàn ăn, và bắt đầu bữa tiệc. Sau bữa ăn là màn đốt lửa gỗ, và những điệu nhảy của Bimo – một phù thủy trong làng.

4. Lễ hội Đuốc

Cũng là một lễ hội lửa của dân tộc Yi, lễ hội Đuốc ở Sở Hùng thuộc tỉnh Vân Nam lại là một lễ hội lớn hơn. Sự kiện này không chỉ có người dân tộc Yi tham gia, mà còn có một số lượng lớn người dân tộc thiểu số khác, kể cả người Bai.

Lễ hội được tổ chức vào ngày 24/6 âm lịch để tôn vinh vị thần Atilaba trong truyền thuyết, một người khổng lồ đã dùng cây đốt đuốc để đánh đuổi dịch châu chấu.

Vào ngày nay, ban ngày, mọi người từ già nhỏ gái trai đều ăn mặc đẹp đẽ tham gia các hoạt động dân gian tập thể như đấu bò, đấu vật, đua ngựa, bắn cung… và không thể thiếu uống rượu để chúc mừng. Về đêm, mỗi gia đình đều sẽ đốt đuốc trong nhà và canh ở vị trí mà luôn đảm bảo ngôi nhà nhận được ánh sáng tốt nhất. Ngoài ra, mọi người cũng sẽ đốt đuốc ở ngoài hay ở các cánh đồng. Đặc biệt, thời điểm vui nhất có thể nói là lúc mọi người trong làng tụ họp bên ngọn đuốc lớn đỏ rực, cùng nhau nhảy múa, ca hát, những chàng trai thổi sao, những cô thiếu nữ xinh đẹp thì nhảy múa trong những điệu nhạc dân gian.

5. Lễ hội hát mồng 3 tháng 3

Lễ hội hát mồng 3 tháng 3 không chỉ là lễ hội truyền thống của dân tộc Choang mà còn là một trong những lễ hội của các dân tộc thiểu số như Hán, Yao, Dong, Miao ở Quảng Tây.

Có rất nhiều truyền thuyết nói về sự ra đời của ngày lễ này, trong đó có lẽ thú vị nhất được người dân truyền miệng lại chính là câu chuyện về rắn cụt đuôi, tương truyền có một người phụ nữ dân tộc Choang một ngày đi làm đồng, vô tình thấy con rắn cụt đuôi cứ năm lần bảy lượt chuôi vào giỏ của mình. Thương tình bà đem nó về nuôi, kì lạ, rắn càng ngày càng lớn dần, còn có tài hô mưa gọi gió, cứu giúp dân làng qua cơn đại hạn. Bỗng một ngày người mẹ của rắn qua đời, rắn thần đã khóc rất nhiều. Từ đó cứ ngày này, ngày 3 tháng 3 rắn thần lại về tảo mộ mẹ mình.

Trong ngày này hàng năm, mọi người đều tổ chức bắn pháo hoa, bên cạnh đó là các hoạt động nhân gian truyền thống như diễn kịch, múa rồng, kéo co, chọi gà và các hoạt động triển lãm thương mại để quảng bá đặc sản của địa phương. Du khách đến đây sẽ được người dân chào đón nồng hậu bằng những điệu hát, tiếng kèn truyền thống, tiếp đón du khách tứ phương bằng những ly rượu gạo thơm và các món ăn đặc trưng của vùng đất này.

6. Lễ hội Lusheng

Lễ hội Lusheng là lễ hội nổi tiếng nhất của nhóm dân tộc thiểu số người Miao (Hmong), đây là lễ hội đặc trưng được tổ chức khắp nơi, ở bất kì chỗ nào có người Miao sinh sống, nhưng lớn nhất và nổi tiếng nhất có lẽ là lễ hội Lusheng là ở Kaili, tỉnh Quý Châu. Lusheng là một nhạc cụ bằng gỗ tre, nhạc cụ hoàn hảo để đồng hành với nhiều hoạt động dân gian truyền thống như múa Miao và nhào lộn.

Người Miao từ các ngôi làng xung quanh hay lân cận cùng nhau tụ tập lại, mặc những bộ trang phục đẹp nhất của dân tộc mình, đội những chiếc mũ bạc. Những người phụ nữ nhảy múa theo điệu nhạc do những người đàn ông trong làng thổi, bên cạnh đó còn có các hoạt động thú vị như đấu bò, đua ngựa…Đặc biệt đây cũng là thời điểm tuyệt vời để các nam thanh nữ tú trong làng gặp gỡ, tìm hiểu, kết duyên.

7. Lễ hội té nước

Có nguồn gốc từ các nghi lễ trong Phật giáo, nhiều lễ hội té nước khác nhau đã được tổ chức trên khắp Châu Á. Tại Trung Quốc, người Da tổ chức Lễ hội té nước về cơ bản cũng khá giống như lễ hội nổi tiếng Songkran của Thái Lan. Về cơ bản đây là một lễ hội truyền thống mang tính chất tôn giáo, nhưng khi được tổ chức vào thời hiện đại, thì không khí của lễ hội trở nên vui vẻ và sôi động hơn rất nhiều.

Lễ hội được tổ chức trong nhiều ngày của tháng 4 hàng năm tại Tây Song Bản Nạp, tỉnh Vân Nam. Vào sáng sớm, mọi người sẽ diện trang phục thật xinh đẹp, thật sặc sỡ cùng nhau đến các ngôi chùa để thực hiện nghi thức tắm Phật, sau đó bắt đầu ăn mừng. Cũng trong thời gian này, mọi người với những khẩu súng phun nước trên tay hoặc những chậu nước lớn và té vào nhau, như để cầu nguyện cho một năm mới tốt lành hơn. Ngoài ra còn có các hoạt động thú vị khác như đua thuyền, cưỡi voi, đánh đu, biểu diễn nghệ thuật và các hoạt động văn hóa dân gian khác…

8. Lễ hội Monihei

Bắt đầu từ ngày 1/5, người dân tộc Wa và khách du lịch lại nô nức tham gia Lễ hội Monihei ở Cangyuan, tỉnh Vân Nam. Đây là một lễ hội thú vị nhất từ trước đến nay của dân tộc Wa khi địa phương phát hiện ra một loại thuốc thảo dược “thần kỳ”, là chìa khóa cho sự trường sinh bất tử.

Thuốc này có dạng bột, sau đó được trộn với nước để tạo thành hỗn hợp sền sệt và thoa khắp cơ thể. Hiện giờ, bùn cũng được sử dụng như một sự thay thế tượng trưng cho loại thuốc bí ẩn đó, mọi người chạy xung quanh để ném và bôi bùn lên cơ thể của nhau và càng bẩn càng tốt. Bùn trên mặt trẻ em được coi là lời chúc bình an, bùn trên mặt người già được coi là lời chúc trường thọ, và bùn trên mặt phụ nữ được coi là lời chúc sắc đẹp.

9. Lễ hội Naadam

“Nadaam” theo tiếng Mông Cổ có nghĩa là “tiêu khiển” hoặc “giải trí”. Đây là một lễ hội thể hiện sự tinh vi và hùng hồn của văn hóa du mục, nó được tổ chức như một lễ kỷ niệm tôn vinh nền độc lập dân tộc, là sự kết hợp xuất sắc của nghệ thuật và thể thao. Lễ hội này đã có từ rất lâu đời, ít nhất là vào thời Đế chế Mông Cổ, khi Thành Cát Tư Hãn biến lễ kỷ niệm truyền thống thành một ngày lễ chính thức của người Mông Cổ.

Lễ hội được tổ chức với 3 môn thể thao chính là đấu vật, cưỡi ngựa và bắn cung, kết hợp với các yếu tố nghệ thuật như: ca hát, nhảy múa và biểu diễn.

Lễ hội Nadaam đặc biệt được diễn ra vào tháng 7, khi những cánh đồng cỏ xanh tươi, trải dài vô tận trên thảo nguyên Mông Cổ là địa điểm thích hợp nhất để diễn ra cuộc tranh tài vô cùng gây cấn và lý thú của người dân nơi đây, không phân biệt tuổi tác, khoác lên mình những phục sức sặc sỡ nhất, tham gia tranh tài cưỡi ngựa. Những lá cờ đầy màu sắc bay phấp phới trong gió, tiếng mọi người la hét cổ vũ, đồng cỏ yên bình ngày thường bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt lạ thường.

Ngoài 3 trò chơi chính, một cuộc thi bắn súng nhỏ cũng sẽ được tổ chức bên cạnh. Và trong lễ hội bánh xèo với thịt là một phần không thể tách rời.

10. Tết Losar

Đây là ngày lễ quan trọng nhất trong năm của người Tây Tạng, thể hiện đầy đủ nhất những nét văn hóa và tín ngưỡng độc đáo của họ. Tết Losar sẽ được diễn ra trong 15 ngày (trong đó có 3 ngày chính) với những nghi lễ cổ đại diện cho cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, bằng cách tụng kinh, đi qua ngọn đuốc. Lễ Losar đặc trưng bởi những điệu nhảy, âm nhạc và tinh thần lạc quan của người Tây Tạng.

Ngày chính của Tết Losar bắt đầu (Mồng 1 Tết hay còn gọi là Lama Losar), lúc này các thành viên trong gia đình đều sẽ dậy sớm, mặc những bộ quần áo mới và đẹp nhất. Các bà mẹ sẽ nấu một nồi rượu lúa mạch Changkol và chờ mặt trời lên. Trong thời gian này, họ sẽ cùng nhau ăn Droma dresil – một món cơm thập cẩm gồm gạo, bơ, nho khô, đường. Khi bình minh ló rạng, người phụ nữ cao tuổi nhất nhà sẽ mang một chiếc gầu ra con sông gần nhà để lấy về gầu nước đầu tiên trong năm mới. Sau đó, các thành viên trong gia đình cùng quây quần bên nhau, trao cho nhau câu chúc năm mới truyền thống là “Tashi Delek” và cùng uống rượu lúa mạch. Người ta sẽ để hạt lúa mạch mọc mầm và bánh lúa mạch Tsampa cùng những hạt ngũ cốc khác lên bàn thờ để cầu mong một năm mới được mùa.

Ngày thứ hai của Tết Losar có tên “Gyalpo Losar”. Trong ngày này sẽ có những màn múa hát, biểu diễn đặc sắc chỉ có duy nhất một lần trong năm. Người dân cũng uống rượu lúa mạch Chang và cùng nhau ca hát, nhảy múa. Trong các gia đình, vào buổi tối, người ta sẽ mang những cây đuốc và đi khắp nhà, vừa đi vừa la hét để xua đuổi quỷ dữ ra khỏi nhà.

Mồng 3 Tết (Choe-kyong Losar), người dân tổ chức cúng tế những vị thần bảo hộ các Lạt Ma. Họ treo cờ sặc sỡ trên đồi, núi và nóc nhà, đốt lá cây bách xù và đốt hương dâng lên thần thánh. Họ hát và cầu nguyện những điều tốt đẹp trong năm mới.

11. Lễ hội Shoton

Shoton cũng là một trong những lễ hội truyền thống lớn nhất ở Tây Tạng. Lễ hội này kéo dài 1 tuần (khoảng 29/6 đến 1/7 theo lịch Tây Tạng) nhằm tỏ lòng tôn kính đức Phật. 

Tại ngày khai hội, người dân Tây Tạng sẽ cùng nhau trải bức tranh Thangka thể hiện chân dung đức Phật với tấm lòng thành tôn kính vô hạn. Bức tranh khổng lồ này rộng khoảng 500m2 đang dần mở trên lưng đồi của tu viện Drepung để đón những tia sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào bức Thangka vào khoảng 8 giờ sáng. Nghi lễ này được gọi là “Tắm Phật trong ánh mặt trời”.

Bên cạnh đó, âm nhạc Tây Tạng cũng là một hoạt động hấp dẫn của lễ hội. Âm nhạc và các vũ điệu được biểu diễn kể từ ngày thứ hai của lễ hội từ 11:00 trưa đến tối. Các buổi trình diễn thường được diễn ra ở Norbulingka và Longwangtan (Dragon King Pond, công viên đối diện với cung điện Potala). Những người dân dịa phương ngồi trên thảm với gia đình và bạn bè, uống trà bơ, thưởng thức các món ăn và xem biểu diễn, trong khi vẫn cầu nguyện với tràng hạt trong tay.

Lễ hội Shoton còn có nhiều hoạt động thú vị như: đua trâu Yak (trâu lùn), đua ngựa, biểu diễn những bài hát địa phương và các điệu nhảy truyền thống vẫn được thực hiện luân phiên.

Trong thời gian diễn ra lễ hội, người dân và du khách có thể thưởng thức đặc sản sữa chua trâu lùn Tây Tạng có 1 không 2 trên thế giới và cùng hòa mình cùng với những người dân bản địa để tham gia những hoạt động tập thể như nhảy múa, nhạc kịch dân gian, thưởng thức món ăn vùng,… và nhất là hoạt động ném sữa chua vô cùng vui nhộn và độc đáo.

12. Lễ hội Đèn bơ

Cứ ngày 25/10 hàng năm theo lịch Tây Tạng, các tu viện, đền, chùa lại tưng bừng tổ chức lễ hội đèn bơ để tưởng niệm Tsong Khapa – một vị Lạt-ma Tây Tạng, người đã sáng lập ra giáo phái Gelug của Phật giáo Tây Tạng.

Vào ban ngày, mọi người hành hương tới các đền, chùa và cầu mong những điều tốt lành sẽ đến với họ. Khi đêm về, buổi thắp sáng đèn bơ sẽ được tổ chức. Trong lễ hội, các tín đồ sẽ thắp hàng ngàn cây đèn bơ khác nhau thành nhiều hình ảnh, và cả đức Phật tại những ngôi đền chùa và nhà của mình.

Vào ban đêm, mọi người cũng bắt đầu tổ chức các cuộc thi hát đối kháng, đôi khi cuộc thi được kéo dài trong một vài ngày. Nơi diễn ra lễ hội nổi bật nhất chính là ở Lhasa.

13. Lễ hội cầu nguyện Monlam

Được coi là sự kiện quan trọng nhất đối với Phật tử Tây Tạng, lễ hội cầu nguyện Monlam bắt đầu 3 ngày sau Tết Nguyên đán ở miền Tây Trung Quốc, khu vực dân tộc Tây Tạng và được tổ chức trong gần 2 tuần. Trong thời gian Monlam, hàng triệu người hành hương đến các tu viện để cầu may mắn trong năm mới và cúng dường cho những người thân quá cố của họ.

Một trong những điểm đến phổ biến nhất cho khách hành hương là Tu viện Labrang ở quận Xiahe, quận tự trị Tây Tạng Gannan, tỉnh Cam Túc. Tu viện, được thành lập vào năm 1709, là một trong sáu tu viện lớn nhất của giáo phái Mũ Vàng của Phật giáo Tây Tạng và là nơi cư ngụ của hàng ngàn tu sĩ.

Các sự kiện chính của lễ hội được tổ chức vào những ngày cuối cùng. Đầu tiên là lễ ra mắt Đức Phật, trong đó các nhà sư Phật giáo Tây Tạng mang Thangka 30m mô tả Đức Phật lên sườn đồi phía trên Tu viện Labrang cho hàng ngàn tín đồ chiêm ngưỡng.

Ngày hôm sau, các nhà sư mặc trang phục như các vị thần và những người bảo vệ Pháp (Pháp như là giáo pháp của Đức Phật nói chung) và thực hiện điệu múa Chăm. Với các chuyển động chậm và lặp đi lặp lại, nghi thức kéo dài hàng giờ được thực hiện để tiêu diệt các linh hồn xấu và mong cầu những lợi ích to lớn cho nhân loại. Phật tử sùng đạo sử dụng điệu nhảy này để thiền định và kết nối tâm linh với các vị thần. Sau cùng, mọi người tham gia một đám rước lớn.

Vào buổi tối ngày hôm sau, tất cả các nhà sư và khách hành hương đi xem các tác phẩm điêu khắc làm từ bơ Yak của các nhà sư Phật giáo Tây Tạng mà theo truyền thống đại diện cho một lễ vật dâng lên Đức Phật và các vị thần.

Vào ngày cuối của lễ hội, một đám rước lớn cuối cùng được tổ chức, khi các nhà sư Phật giáo Tây Tạng mang theo một bức tượng Di Lặc, vị Phật tương lai, thực hiện Kora (mạch hành hương) xung quanh tu viện Labrang cùng với hàng ngàn người hành hương.

14. Lễ hội đua ngựa Litang

Lễ hội đua ngựa Litang vào tháng 8 là dịp tốt để du khách ngắm những tay du mục trên lưng ngựa, thảo nguyên xanh bao la đến tận chân trời và thưởng thức thịt và sữa chua bò lông vàng Yak.

Dân tộc Kham là một phân nhóm của dân tộc Tây Tạng đang sinh sống ở gần biên giới Tứ Xuyên và Tây Tạng. Chủ yếu là dân du mục. Họ sinh sống ở các vùng núi cao trên 3.000 m. Xung quanh là những đồng xanh bao la đầy cỏ. Mặc dù, thời tiết mưa phùn liên tục nhưng khi mặt trời lên, bầu không khí ẩm ướt lập tức bị phá tan và thay vào đó là cái nắng nóng đến cháy da. Mùa hè đến, thời tiết bắt đầu đẹp hơn, các tu viện địa phương tổ chức cuộc đua ngựa và buổi ca nhạc Tây Tạng truyền thông. Ở đây, các nhà sư đóng vai trò quan trọng trong việc tổ chức vở kịch Tây Tạng. Ở cuộc đua ngựa, họ cũng được sắp xếp ngồi ở vị trí danh dự nhất.

Trong một vài ngày lễ hội diễn ra, nó thu hút sự chú ý của dân làng và dân du mục khắp nơi đến tham dự. Hầu hết những người tham gia sẽ dựng lều trại tạm thời xung quanh địa điểm tổ chức. Đồng thời, họ cũng mở những gian hàng nhỏ mua bán, trao đổi những món hàng như thuốc bí truyền, đồ trang sức, đặc sản các vùng. Xen giữa thời gian nghỉ hay các tiết mục đặc sắc, họ ăn uống, nhảy múa.

Lễ hội đua ngựa Litang tập hợp đàn ông ở nhiều độ tuổi khác nhau phô diễn tài năng, thể hiện trình độ huấn luyện, đào tạo ngựa. Họ tham gia vào cuộc chơi, từ màn đua tốc độ đến các màn biểu diễn nhào lộn với ngựa, kỹ năng vừa cưỡi ngựa vừa bắn cung tên…

Giải thưởng nhận được có khi là tiền mặt, có khi là một chú ngựa mới. Nhưng đa phần, việc được phô trưng tài năng trước phái nữ đã là phần thưởng lớn nhất giành cho những người đàn ông du mục này.

15. Lễ hội Panwang

Sau 1.000 năm di cư, người Yao đã trở thành dân tộc thiểu số phân bố rộng rãi nhất ở Trung Quốc, và lễ hội Panwang hàng năm của họ như là một mô hình thu nhỏ của văn hóa lịch sử độc đáo của người Yao. Lễ hội còn được biết đến với tên gọi khác là sự trở lại của nhà vua, là lễ hội lớn của người Yao để hiến tế nhà vua. 

Lễ hội Pan Wang được tổ chức vào tháng 10 âm lịch hàng năm tại Hạ Châu, Quảng Châu. Nội dung của lễ hội Panwang chủ yếu là để tôn thờ Pan Wang, và tổ chức các hoạt động văn hóa dân gian. Vào ngày lễ hội được tổ chức, người Yao sẽ mặc quần áo đặc trưng của dân tộc, và có một số lượng người tham gia rất đông. Trong lễ hội, mỗi gia đình phải sử dụng rượu và thịt hảo hạng để thờ cúng Panwang, cũng như tổ tiên của gia đình, và xua đuổi tà ác.

16. Lễ hội sờ ngực

Nam giới có thể tùy ý sờ ngực các cô gái trong 3 ngày tháng 7 Âm lịch mà không bị coi là hành vi khiếm nhã, thiếu tôn trọng. Lễ hội sờ ngực hay lễ hội ma quỷ, là một nét văn hóa truyền thống của người dân tộc Di sống ở tỉnh Vân Nam.

Hàng năm, cứ vào ngày 14 – 16/7 âm lịch, ngoài việc đốt vàng mã cúng tế, tất cả nam và nữ khi ra ngoài đường đều phải tuân thủ quy định của lễ hội sờ ngực. Đàn ông phải sờ ngực phụ nữ một cách nhiệt tình, còn phụ nữ phải đón nhận việc đó một cách vui vẻ. Mọi người đều coi việc sờ và “được sờ” này sẽ mang đến may mắn cát tường cho bản thân.

Theo tục lệ, các chàng trai và cô gái còn độc thân sẽ ra ngoài đường tụ tập tham dự lễ hội và tìm “đối tác”. Khi tìm được người ưng ý, hai người sẽ nắm tay nhau cùng đi vào rừng tùng trên núi… Nhưng ngày nay đa số mọi người, bao gồm cả khách du lịch đến đây, nếu trên đường gặp cô gái mình thích đều có thể tùy ý sờ ngực để lấy may. Các cô gái cũng không vì vậy mà tức giận, ngược lại đều cảm thấy vui vẻ.

Tuy liên quan đến vấn đề giới tính nhưng người dân tộc Di lại coi đây là một ngày lễ truyền thống. Trong thời gian lễ hội diễn ra, nam thanh nữ tú vui chơi, đánh đàn ca hát nhảy múa làm cho không khí trở nên sôi động.

17. Lễ hội đường phố tháng 3

Lễ hội đường phố tháng 3 thực sự được tổ chức bởi nhiều nhóm dân tộc khác nhau, nhưng lễ hội của dân tộc Bai ở Đại Lý là đến nay nổi tiếng nhất. Một ngôi chợ ngoài trời lớn được dựng lên dưới chân núi Cangshan bán mọi thứ như thực phẩm, các loại trà đặc sản, đồ thủ công mỹ nghệ, nhạc cụ,… thậm chí là cả gia súc. Tất cả đều do người dân của khu vực này tự sản xuất và tự mình đem ra bày bàn. 

Không chỉ là một nét đẹp về văn hóa mà lễ hội này còn có ý nghĩa quan trọng đối với nền kinh tế địa phương và được người dân địa phương cũng như du khách mong đợi. Sẽ là một trải nghiệm khó quên cho du khách khi cùng nhau dạo quanh giữa các gian hàng thủ công mỹ nghệ độc đáo, được thưởng thức những món ăn đặc sản nơi đây.

18. Tết truyền thống của Dân tộc Miêu

Thông thường, năm mới của người Miêu (ở huyện tự trị dân tộc Miêu Rongshui, thuộc khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây) sẽ diễn ra vào khoảng tháng 10 âm lịch (cuối tháng 10 hoặc tháng 11 dương lịch), hoặc có khi trễ hơn.

Thời điểm chính xác để đón mừng năm mới thường chỉ được tiết lộ khoảng 2 tháng trước khi lễ mừng diễn ra. Tết là dịp lễ hội quan trọng nhất trong năm của người Miêu. Nó tượng trưng cho sự khởi đầu của những điều mới mẻ và thành công.

Trong dịp lễ này, những cô gái dân tộc Miêu sẽ mặc trang phục truyền thống xuống đường du xuân. Nhiều cuộc diễu hành lớn cũng được tổ chức. Nhiều hoạt động vui chơi giải trí như đua ngựa, đấu bò, thi thổi lusheng cũng được diễn ra thu hút rất đông người xem và tham dự.

19. Lễ mừng năm mới của Dân tộc Đồng 

Lễ mừng năm mới của người Đồng (ở huyện Rongjiang, tỉnh Quý Châu) thường không có thời gian cố định mà thường thay đổi qua từng năm. Thông thường, người Đồng sẽ đón Tết vào những ngày đầu tiên của tháng 11 âm lịch (khoảng cuối tháng 11 hoặc 12 theo dương lịch). Tuy nhiên, thời gian còn có thể thay đổi tùy theo từng ngôi làng, một vài nơi còn tổ chức mừng năm mới vào những ngày cuối của tháng 10. 

Lễ mừng năm mới của người Đồng thường là dịp để đánh dấu sự kết thúc một mùa gặt (thường là mùa thu). Theo đó dân làng sẽ bắt đầu nghỉ ngơi, dành thời gian để vui chơi thư giãn sau một vụ mùa bận rộn.

Trước Tết, người Đồng thường dọn dẹp nhà cửa, mua sắm quần áo mới, làm bánh gạo, giết mổ động vật, thắp nhang và nến để cúng bái tổ tiên.

Trong lễ mừng năm mới, người Đồng sẽ mặc trang phục truyền thống và mời khách đến nhà để dự tiệc, đồng thời gửi nhiều loại thức ăn khác nhau cho bạn bè, bà con họ hàng như rau củ muối chua, cá đông lạnh và ziba (một loại bánh làm từ gạo nếp). Để đáp lại tấm lòng của người gửi, thông thường người nhận sẽ tặng lại một số đồ tương đương cho người gửi. Phong tục này thường được người dân địa phương gọi là “Sự trở lại của ziba”.

Nhiều hoạt động vui chơi giải trí cũng được tổ chức vào dịp này. Điểm nổi bật nhất trong các lễ hội là những màn chơi lusheng (một loại sáo làm từ tre) của các nam thanh niên trong làng cùng những màn chọi trâu. Cả hai hoạt động đều thu hút rất đông khán giả đến xem.

19 lễ hội dân tộc thiểu số trên đây đã nêu bật sự đa dạng của các ngày truyền thống kỷ niệm của Trung Quốc. Chỉ cần tham gia vào một trong số các lễ hội này, du khách sẽ thêm nhiều trải nghiệm độc đáo và khó quên cho chuyến du lịch Trung Quốc.