23 món ăn mỹ vị của ẩm thực Quảng Châu, Trung Quốc

Tại Trung Quốc, Quảng Châu là vùng đất có lịch sử lâu đời về ẩm thực. Ẩm thực của thành phố này là sự kết hợp hài hòa giữa hương vị của các món ăn truyền thống vùng Quảng Đông và nét ẩm thực tinh tế phương Tây. Người Quảng Châu rất chú ý đến màu sắc, hương vị và cách trình bày, đặc biệt là trong các món ăn nhẹ hay đồ ăn vặt.

Các món ăn Quảng Châu không ngừng hấp thu tinh hoa của các trường phái ẩm thực lớn ở Trung Quốc. Nguyên liệu trong món ăn chính là ngũ cốc, hoa quả với các loại rau, cá, thịt tươi mới, tất cả đều được chọn lựa rất tỉ mỉ và hơi cầu kỳ. Món ăn ở đây có đặc điểm thanh đạm là chính và rất chú trọng đến độ lửa, màu sắc, hương vị và hình dạng bề ngoài.

Đã đến Quảng Châu, du khách sẽ không thể bỏ qua việc thưởng thức 23 món ăn mỹ vị sau đây:

1. China Winter Melon

China Winter Melon là một món súp thường được ăn trong mùa hè ở Quảng Châu. Tên này xuất phát từ loại dưa mùa đông được chạm khắc độc đáo và sử dụng như một cái bát sau khi đã đun sôi và nhúng vào nước lạnh để duy trì hình dạng. Các thành phần súp có thể bao gồm giăm bông, cua, hàu, ếch, thịt gà và một chút dưa ngọt ngào.

2. Cháo Tingzai (Tingzai congee)

Tingzai congee, có nghĩa là món cháo trên thuyền. Cái tên này cũng chỉ ra nguồn gốc của món ăn: Vào thời xa xưa, món cháo này được phục vụ cho những người vạn đò ở vùng ngoại ô phía tây Quảng Châu. Vì cuộc sống bận rộn, họ chỉ có thể chuẩn bị và ăn món cháo này ở trên chính con thuyền của mình.

Cháo Tingzai sử dụng tôm hoặc cá tươi làm nguyên liệu chính, được chế biến cùng với sứa, đậu phộng chiên, trứng, hành lá và gừng. Một bát cháo Tingzai được chuẩn bị tốt phải mềm và ngọt, và chứa một hương vị đậm đặc của tất cả các thành phần được thêm vào.

Ngày nay, cháo Tingzai có thể được tìm thấy trong nhiều nhà hàng ở Quảng Châu, từ các quán ăn ven đường cho đến các nhà hàng khách sạn sang trọng, nhưng nó không còn được phục vụ trên những con thuyền của người vạn đò nữa.

3. Cháo thập cẩm

Nghe qua món ăn chẳng có gì đặc biệt, thế nhưng phải đến tận nơi một hàng cháo thập cẩm ở Quảng Châu mới nhận ra cái sự cầu kì và lý do mà du khách nhất định phải nếm thử món ăn này.

Cháo thập cẩm được nấu riêng từng tô, khi khách đến gọi món, người bán sẽ múc cháo từ nồi lớn vào từng nồi nhỏ, cho thịt heo, tim, gan, cật heo… vào nồi nhỏ, đun cho sôi cháo và chín thịt rồi đổ ra bát. Do chế biến theo kiểu thủ công thế này nên mỗi bát cháo khi dọn ra đều có độ nóng hoàn hảo, từng thìa cháo ngọt lịm, các loại thịt dùng kèm đều ở độ vừa chín tới nên giữ nguyên độ vị ngọt và độ tươi.

Cháo thập cẩm khi dọn ra hay được ăn kèm với rau, đây có thể xem là một nét lạ trong việc thưởng thức cháo của người Quảng Châu, nhưng không thể phủ nhận rằng việc dùng cháo với rau làm món ăn này ngon và bớt ngấy hơn.

4. Lẩu cháo

Nhắc đến món ăn ngon, độc đáo ở Quảng Châu thì không thể không nhắc tới món Lẩu cháo cực hấp dẫn. Món này không cầu kì như lẩu nhưng cũng không quá đơn giản như cháo. Lẩu cháo vẫn là nước dùng ninh từ gà có gừng tươi cùng các loại gia vị nhưng lạ là có gạo được ninh nhừ, trắng đục, sánh và ngọt hơn nước lẩu thường.

Khi thưởng thức lẩu cháo, thực khách cũng sẽ cảm nhận được hương vị đặc trưng của lẩu Trung Quốc, bởi trong lẩu cháo có các nguyên liệu: nấm Đông Cô, thảo quả, hạt ý dĩ, hải sâm, táo tàu, ngân nhĩ, sâm non. Những thứ này hầu hết là những nguyên liệu phổ biến được dùng để chế biến thành món Lẩu.

Với món chảo lẩu, người Quảng Châu sẽ sử dụng loại gạo tẻ thường, hạt dài và trắng muốt. Nấu gạo này phải khoảng 30 phút cho gạo mềm ra rồi mới bỏ vào ninh nhỏ lửa. Như thế gạo mới nở bung, thật nhừ và thơm.

5. Long Hu Dou

Có lẽ đây là đặc sản Quảng Châu đáng sợ nhất (ít nhất là với người nước ngoài). Món ăn này được gọi là “Long tranh Hổ đấu”, vì nó được làm từ thịt rắn và thịt mèo hoang, giống như cả rồng và hổ. Gà đen có thể được thêm vào, cho món ăn thêm một thành phần của “phượng hoàng”. Tất cả được nấu trong một món súp với nấm mùa đông và chà là.

6. Gà Taiye

Tên món “Taiye Chicken” xuất phát từ Thị trưởng của một thành phố Quảng Châu cổ đại vào thời nhà Thanh, khi ông được cho là người đã phát minh ra món ăn này. Thịt gà được luộc chín khoảng 90% trong một món súp mặn đặc biệt sau đó hun khói với lá trà đen và mật ong. Sau đó, món ăn được làm lạnh, cắt lát và nấu tiếp trong một số món súp đặc biệt với mật ong để tăng thêm vị mặn và ngọt.

7. Gà trắng

Gà trắng là một món ăn cực kỳ đơn giản nhưng tươi ngon trong ẩm thực Quảng Châu. Gà đơn giản được luộc không thêm gia vị hoặc hương vị trong 15 phút. Bí quyết là sử dụng một con gà hữu cơ địa phương với hương vị tự nhiên của nó. Sau khi hoàn thành, dầu đậu phộng, gừng và hành lá được thêm vào chỉ để tạo ra một mùi vị rất nhẹ. Thịt gà thơm,mềm, ngọt sẽ khiến thực khách mê mẩn.

8. Kao Ru Zhu

Kao Ru Zhu (Heo sữa quay) là một món ăn ngon và thường góp mặt trong các bữa tiệc tại Quảng Châu trong hơn 1.400 năm qua. Theo ghi chép, heo sữa quay là món chính trong bữa tiệc nổi tiếng mang tên Mãn Hán toàn tịch, tức tiệc triều đình Hán Thanh, do vua Khang Hi tổ chức, với các món ăn cả Mãn và Hán.

Theo các đầu bếp Quảng Châu, chế biến heo sữa quay rất khó. Phải mất tới 3 năm học nghề mới có thể làm được. Tuy nhiên, cách chế biến món heo sữa quay có thể tóm tắt ngắn gọn như sau: Chọn một con heo sữa nặng khoảng 5kg. Nhúng vào nước lạnh và xẻ bụng làm đôi. Lọc tách bỏ xương. Nhồi gia vị vào trong con heo và ướp trong khoảng nửa tiếng, sau đó treo lên cho ráo nước. Nhồi tiếp gia vị vào trong con heo và để thêm 20 phút. Dội nước sôi bên ngoài cho tới khi da và thịt săn chắc lại. Xiên heo vào que và mang đi quay. Món ăn được coi là hoàn chỉnh là heo sữa có màu vàng đẹp mắt cũng như kết cấu da giòn, thịt mềm và ngọt thơm.

9. Ngỗng quay

Nếu du khách đã từng nghe hoặc từng thử qua món vịt quay Bắc Kinh trứ danh, thì ngỗng quay ở Quảng Châu cũng rất đáng để thử. Món ăn này được làm bằng cách quay nguyên con ngỗng đã được tẩm ướp gia vị trong lò than ở nhiệt độ cao. Ngỗng quay đạt chất lượng cao sẽ có màu đỏ với lớp da giòn rụm, lớp thịt ngon ngọt, béo ngậy, mềm và mọng nước. Những lát ngỗng quay có thể được ăn kèm với nước sốt mận. Những miếng thịt ngỗng quay vàng ươm, thơm phức, ngọt thơm, béo ngậy cùng loại nước sốt chua chua ắt hẳn sẽ chinh phục khẩu vị của bất kỳ thực khách nào.

10. Đầu vịt sốt ngũ vị

Đầu vịt những tưởng là phần xương xẩu, khó ăn, ấy vậy mà ở Quảng Châu nó lại là món ăn rất được ưa chuộng. Cái ngon của đầu vịt chính là những kẽ thịt ngọt ở phần xương xẩu ấy và các phần như óc, lưỡi… Tất cả đều có vị hấp dẫn khó tả.

Để chế biến món này, người đầu bếp phải chiên đầu vịt trong chảo dầu với nhiều gừng cho chín. Sau đó, xóc đầu vịt với hỗn hợp nước tương và nhiều loại thảo mộc, trái cây. Đầu vịt sốt ngũ vị rất kích thích vị giác bởi độ mặn, cay, chua, ngọt hòa quyện.

11. Mì hoành thánh

Các món ăn làm từ bột không phải là điển hình của ẩm thực Quảng Châu, nhưng mì hoành thánh thì lại khá được ưa chuộng ở đây. Tương truyền, trong một lần vi hành, vua Càn Long bị lạc đường và tìm được một quán nhỏ. Rủi thay, thức ăn lại hết, chủ quán vét vội còn ít bột mì, tôm và vài quả trứng. Ông ta liền nhanh tay nhào bột và chế biến ra một món ăn chưa có bao giờ. Vua Càn Long ăn hết sạch và cảm động mà đặt tên cho món ăn như vậy.

Một bát mì hoành thánh thường bao gồm 2 phần chính là vằn thắn và sợi mì, được đựng trong một bát nước dùng nóng hổi và được trang trí cùng hẹ, trứng và hành lá xắt nhỏ. Bên trong lớp vỏ mỏng của hoành thánh, phần nhân là hỗn hợp tôm, thịt heo và trứng, hoặc thậm chí là một con tôm hoàn chỉnh. Sợi mì được làm từ bột mì và trứng và được ép bằng tre, vì vậy chúng có thường có màu vàng, khá dai và trơn. Phần nước dùng được nấu với xương heo hoặc cá, nhưng công thức chi tiết thì mỗi nhà hàng giữ bí mật riêng. 

12. Mì gạo Henfen

Mì gạo có một lịch sử lâu đời ở Trung Quốc và mì gạo Henfen cũng không phải là ngoại lệ. Là món ăn nhẹ nổi tiếng nhất ở Quảng Châu, mì gạo Henfen còn có tên khác là Shahe, được đặt tên theo ngôi làng nơi đầu tiên sáng tạo ra nó, thị trấn Shahe, hiện là một phần của quận Thiên Hà ở Quảng Châu.

Mì gạo Henfen có màu trắng, mỏng và hương vị trơn. Chúng thường được xào với thịt (thịt bò trong hầu hết các dịp) và rau, nấu với lát cá và rau cùng với súp, hoặc ăn lạnh với nước trái cây hoặc rau. 

13. Sò điệp nướng phô mai

Sò điệp cắt bỏ phần lưỡi (có màu đỏ nhạt), rửa sạch, cho vào nồi nước sôi, chần qua, sau đó ướp sò với một chút mì chính, 3 thìa cà phê dầu ăn, và hành khô băm nhỏ. Sau đó xếp thịt sò vào vỏ của nó (mỗi vỏ khoảng 3-4 con) cho vào lò nướng. Khi thấy sò ngả màu vàng, có mùi thơm ta nhấc ra và cho lên bề mặt một lá pho mai rồi lại cho vào lò nướng tiếp cho đến khi thấy mùi thơm, pho mai chảy ra và ngả màu vàng là được. Người Quảng Châu thường ăn chúng khi còn nóng và dùng làm món chính trong bữa ăn.

14. Bánh cuốn

Bánh cuốn là món ăn lâu đời và được cả nền ẩm thực Trung Hoa ưa chuộng. Tại Quảng Châu, bánh cuốn xuất hiện từ lề đường, xe đẩy cho đến nhà hàng sang trọng. Đây cũng món ăn sáng hay ăn khuya quen thuộc của người Quảng Châu, bởi ít tinh bột, nhẹ bụng.

Phần quan trọng nhất của bánh cuốn là phần nhân bánh rất đa dạng, khi thì thịt bò, thịt gà, tôm,… đa số sẽ được xào sơ với gia vị cho đậm đà. Bánh cuốn có rất nhiều cách ăn và cách chế biến, nhưng tựu chung vẫn phải đảm bảo vỏ bánh mỏng, dai mềm vừa đủ, nhân đậm vị, nước sốt mặn mòi. Một phần bánh cuốn ngon nhất định phải còn nóng hổi, bởi thế nên nhiều nhà hàng khi dọn ra cho khách vẫn đặt bánh trong chõ tre, khi ra đến bàn thì mở vung và khói tỏa ra nghi ngút. Cắn vào miếng bánh như vậy, thực khách sẽ cảm thấy được cái thơm ngọt của bột gạo, vị mặn mòi của nhân. 

15. Phở cuốn hấp

Phở cuốn hấp có nguồn gốc ở Quảng Châu và đã trở lên phổ biến từ rất lâu. Vào khoảng một thế kỷ trước, món ăn này còn được bán rong trên bằng tiếng rao của những người bán bán phở cuốn hấp trên đường phố Quảng Châu.

Phở cuốn hấp với phần nhân được cuộn lại trong một lá phở mỏng. Phần lá phở được làm làm từ bột gạo xay nhuyễn và hấp chín trên những tấm vải mỏng, song chúng không được cắt thành sợi mà được tách thành từng lá phở mỏng lấp lánh. Sau đó, những người đầu bếp sẽ gói phần nhân chứa đầy thịt heo, thịt bò, tôm hoặc các nguyên liệu khác trong lá phở và cuộn lại. Khi ăn, người ta đổ ngập nước tương ngọt lên các cuốn phở cuốn hấp sáng lấp lánh. Chính vì thế, món ăn này có hương vị khá đậm đà, độc đáo.

Ở Quảng Châu, phở cuốn hấp là một món ăn giản dị rất phổ biến. Nó được phục vụ ở khắp mọi nơi, từ các nhà hàng khiêm tốn đến bữa sáng tự chọn được phục vụ trong khách sạn.

16. Dim Sum

Dim Sum là món ăn khá nổi tiếng của Quảng Châu, món ăn này bao gồm những phần ăn nhỏ với các món như bánh chiên, bánh hấp, cháo rắn và thường dùng với trà. Dimsum có nhiều tại Trung Quốc, nhưng món ăn này ở Quảng Châu đặc biệt hơn ở chỗ người ta sử dụng bột gạo và rau có tại địa phương chứ không sử dụng bột mì như nhiều nơi. Hương vị đa dạng và hấp dẫn của món ăn, khiến nhiều người thích thú.

17. Bánh Yujiao

Món bánh này có hình dáng như một chiếc tổ ong với hình khối bầu dục, bao bên ngoài là vỏ khoai môn giòn tan. Vỏ khoai môn làm bằng cách bào khoai ra thành dạng sợi thật nhuyễn rồi bao lấy nhân, thế nên sau khi chiên, vỏ ngoài có dáng vẻ xù xì lỗ rỗ, cắn vào giòn tan rất hấp dẫn. Nhân bánh là hỗn hợp thịt heo, tôm, nấm mèo đen và trứng. Chiếc bánh ngon phải đảm bảo được sự giòn tan ở phần vỏ bánh nhưng trong thì mềm bùi đúng kiểu khoai môn, phần nhân thịt đậm đà, chín tới. 

18. Bánh trứng

Bánh trứng thực sự được biết đến lần đầu tiên tại Quảng Châu vào những năm 1920 trong Chiến tranh thuốc phiện đầu tiên. Đây được coi như là sự hợp nhất giữa văn hóa phương Tây và Trung Quốc, phong cách và công thức bánh trứng đã thay đổi trong nhiều thập kỷ.

19. Bánh Pantang

Xuất phát từ cái tên của ngôi làng nơi sản xuất hạt dẻ nước tốt nhất, Pantang chắc hẳn sẽ là món ăn độc đáo chinh phục mọi thực khách. Cách làm bánh hạt dẻ nước khá đơn giản, chỉ cần trộn bột hạt dẻ với nước đường và hấp chín. Pantang thường được cắt thành lát hình vuông và hấp hoặc chiên trước khi phục vụ.

Món bánh này khá mềm, song vẫn giữ được hình dạng của nó khi thưởng thức. Bánh thường có màu nâu vàng, vị trơn, tươi và ngon, đậm đà hương vị hạt dẻ. Đôi khi, bánh còn có hạt dẻ xắt nhỏ nhúng vào từng kiếng vuông. Nếu du khách muốn có trải nghiệm tốt nhất với món ăn này tại Quảng Châu, hãy thưởng thức Pantang vào một buổi sáng nhé!

20. Jiang Zhuang Nai

Đây là một món tráng miệng được làm từ sữa và nước gừng. Cái tên “Jiang Zhuang Nai” trong tiếng Trung có nghĩa là sự hòa quyện giữa gừng và sữa ở dạng thạch. Sữa gừng Shawan là một món ăn nhẹ nổi tiếng của quận Panyu với lịch sử hơn 100 năm. Gừng trong y học Trung Hoa là một vị thuốc rất tốt cho dạ dày, lá lách và cũng có chức năng trừ phong, giải cảm lạnh. Kết hợp với sữa trâu giàu dinh dưỡng, sữa gừng mang nhiều lợi ích cho sức khỏe. Món ăn nhẹ này phù hợp uống vào những ngày đông lạnh giá, có tác dụng bồi bổ cơ thể, làm ấm tức thì.

21. Sữa trứng 2 lớp

Tương tự như bánh Pudding hoặc bánh Flan, sữa trứng hai lớp là một món tráng miệng rất đơn giản nhưng ngọt ngào, được làm từ sữa tươi, đường và lòng trắng trứng. Tại Quảng Châu, sữa trứng hai lớp là món tráng miệng được ưa chuộng nhất đối với các cô gái trẻ, và nó cũng là một món ăn ngon, bổ dưỡng và dễ tiêu hóa cho mọi người khác. Một bát sữa trứng có mùi thơm và hương vị tinh tế.

Đúng như tên gọi của nó, món tráng miệng này có hai lớp: Sữa được đun kĩ với một lớp đường và bên trên là hỗn hợp sữa và lòng trắng trứng. Sữa trứng 2 lớp khá mềm, có vị thơm ngọt, mềm mịn, dinh dưỡng phong phú và có hiệu quả trong việc chăm sóc da, bổ phổi. Khi thưởng thức, thực khách có thể thêm trái cây, hạt sen, nho khô hoặc đậu đỏ để ăn kèm. 

22. Quy phục linh

Quy phục linh hay còn gọi là quy linh cao, là một món ăn đặc sắc của người dân Quảng Châu. Đây là món ăn dược thiện, thành phần nguyên liệu bao gồm: bột mai rùa, thổ phục linh và một số loại thảo dược khác như: vỏ quế, cam thảo, trần bì, bồ công anh, sanh địa,… Có thể dùng quy phục linh với trái cây như một món tráng miệng, ăn vừa mát vừa lạnh rất ngon. Đây còn là món ăn giúp thanh nhiệt, tiêu mụn, dưỡng nhan nhuận trường và có tính giải độc.

23. Kem dừa Shunnj

Shunji là một thương hiệu kem lâu đời ở Quảng Châu. Trong đó, món nổi tiếng nhất là kem dừa, được phát minh đầu tiên bởi một nhà cung cấp có tên Lv Shun vào những năm 1920 bằng cách sử dụng nước dừa, sữa trâu tươi, trứng và đường trắng. Món kem này không chỉ bắt mắt mà còn mang mùi dừa tươi vô cùng đậm đà với hương vị riêng biệt. Nhiều vị khách vinh dự và nguyên thủ quốc gia từ nước ngoài khi đến đây đã thử thưởng thức món kem này và thực sự thích thú khi nếm thử nó.

“Muốn ăn ngon thì đến Quảng Châu” – quả thực, Quảng Châu không chỉ là thiên đường mua sắm, mà còn là thủ đô của ẩm thực Trung Hoa. Các món ăn ở đây chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa hương vị truyền thống và hiện đại thông qua quá trình hội nhập của thành phố. Nếu có dịp du lịch Trung Quốc và ghé thăm Quảng Châu, du khách đừng quên thưởng thức những món ăn đặc sản của vùng đất sôi động này nhé! Chắc chắn đây sẽ là một trải nghiệm thú vị mà du khách lòng quên được!

Khám phá trường phái ẩm thực Sơn Đông

Ẩm thực Trung Hoa được chia thành 8 trường phải lớn với những đặc trưng riêng về món ăn, cách chế biến và hương vị bao gồm: Sơn Đông, Quảng Đông, Tứ Xuyên, Hồ Nam, Phúc Kiến, Chiết Giang, Giang Tô và An Huy. Trong đó, trường phái ẩm thực Sơn Đông được coi như đệ nhất ẩm thực Trung Hoa với sự tinh túy và phát triển lâu đời.

Sơn Đông, một tỉnh ven biển phía Đông của Trung Quốc, phía hạ lưu sông Hoàng Hà. Địa hình chủ yếu của Sơn Đông là đồng bằng. Phía Tây Sơn Đông là một bộ phận của bình nguyên Hoa Bắc rộng lớn. Trung bộ Sơn Đông lại có địa hình núi non. Đông bộ là bán đảo Sơn Đông nhiều đồi núi kéo dài ra biển. Bán đảo này tách Bột Hải và Hoàng Hà. Địa hình thuận lợi này giúp khí hậu ở Sơn Đông ấm áp. Không những vậy, đất đai cũng được phù sa bồi đắp mà phì nhiều. Do đó, văn hóa ẩm thực Sơn Đông nổi bật với các sản phẩm làm từ lúa mì, rau củ quả đa dạng và chất lượng cao.

Dưới ảnh hưởng của các yếu tố lịch sử, văn hoá, địa lý, kinh tế và những phong tục địa phương của bán đảo Sơn Đông ấy, trường phái ẩm thực mang tên gọi của bán đảo này đã ra đời và phát triển và được người Trung Quốc yêu mến gọi bằng cái tên “chàng trai mạnh khỏe”.

Ẩm thực Sơn Đông bao gồm hai trường phái chính là Tế Nam và Dao Đông. Điểm đặc trưng trong các món ăn của vùng đất này là mang vị nồng đậm, nặng mùi hành tỏi, nhất là trong những món ăn về hải sản.

Người Sơn Đông có sở trường làm món canh và nội tạng động vật. Có rất nhiều biến hoá khác nhau từ thứ nguyên liệu mà người phương Tây thường bỏ đi như: dồi nhồi thịt nướng, dồi hấp, dồi quay, xào… mỗi món có hương vị và sự khoái khẩu riêng rất khó bắt chước.

Đặc biệt, họ mạnh về các món chiên rán, nướng và hấp. Bên cạnh đó, họ cũng rất chú trọng màu sắc của món ăn. Du khách sẽ dễ dàng nhận thấy các món ăn ở Sơn Đông đa phần đều có màu sắc tươi sáng. Các món ăn thường có rau và lúc nào cũng xanh mát, vô cùng bắt mắt.

Có thể nói, mỗi món ăn ở Sơn Đông đều là một tác phẩm nghệ thuật được người đầu bếp bỏ rất nhiều công sức vào đó. Dưới đây, chúng tôi sẽ giới thiệu đến du khách những món ăn ngon nổi tiếng của vùng đất này:

Gà hầm Đức Châu

Trong ẩm thực Sơn Đông, Gà hầm Đức Châu là một món ăn vô cùng nổi tiếng đã có lịch sử đã hơn 50 năm. Vào năm 1950, Tổng thống Mao Trạch Đông thưởng thức gà hầm Đức Châu và đã không ngớt lời khen ngợi nó. Sau đó, danh tiếng gà hầm Đức Châu nhanh chóng lan xa khắp cả nước.

Món gà hầm này được làm khá công phu và vẫn được thực hiện khá giống với đại đa số món ăn trong ẩm thực Sơn Đông là làm chín nguyên con. Thịt gà sẽ được hầm chung với mật ong, một chút đường và rau thì là trong nhiều giờ đồng hồ. Thịt gà sau khi hầm sẽ chín mềm, thịt mà tự tách được xương ra lại càng ngon.

Súp sữa ức gà

Có thể nói món Súp sữa là một trong những nét riêng của ẩm thực Sơn Đông mà không vùng nào khác có được. Để làm món ăn này, người đầu bếp phải khéo léo chọn ra ức gà dày thịt cùng củ mã thầy ngon thì nấu ra mới đúng vị. Hai nguyên liệu trên sẽ được tẩm ướp hỗn hợp gia vị địa phương rồi nấu chín đến khi hơi sền sệt thì đổ nước và sữa hầm liên tục trong nhiều giờ.

Khi món ăn đã hoàn thành, chúng ta sẽ có những bát súp nóng hổi với mùi thơm khó cưỡng. Món ăn này là sự kết hợp nhuẫn nhuyễn giữa vị ngọt thơm của sữa, vị thanh mát đặc trưng của củ mã thầy và sự ngọt mềm của ức gà. Nếu sử dụng món súp này đều đặn thì sức khỏe sẽ được cải thiện và nâng cao.

Đậu phụ Nhất Phẩm

Trong ẩm thực Sơn Đông, đậu phụ Nhất Phẩm là món đậu phụ thượng hạng, cao cấp nhất. Người đầu bếp phải chọn ra loại đậu phụ có cốt vừa ăn, thơm và phải dày. Kế đó, các loại nguyên liệu như sò điệp, hải sâm, măng, thịt lợn, rau củ,… được om chín tới, dậy mùi. Chúng được nhồi vào giữa miếng đậu phụ rồi thả vào hầm trong nước gà.

Mỗi miếng đậu hoàn thành sẽ mang phong vị của tất cả sản vật địa phương, quyện vào nhau để lại dư âm khó quên đối với tất cả thực khách có cơ hội nếm thử. Hiện nay đậu phụ Nhất Phẩm đã được phục vụ tại các nhà hàng cao cấp cũng như các quán ăn địa phương trong vùng. Thực khách có thể tùy theo khả năng tài chính mà chọn địa điểm thưởng thức.

Cá chép chua ngọt

Cá chép là một trong những sản vật nổi tiếng của vùng Sơn Đông. Những con cá chép này thường khá to, có lượng mỡ vừa phải. Người dân Sơn Đông xưa thường đem cá chép chế biến trong nước sốt chua ngọt để ăn chung với cơm trắng. Điểm đặc biệt của món ăn này chính là cá chép phải để nguyên con. Thông thường cá sẽ được chiên vàng trước khi đun cùng nước sốt pha theo tỷ lệ bí mật.

Ngoài món Cá chép chua ngọt, ẩm thực Sơn Đông cũng làm mê mẩn biết bao người bởi món canh cá chép, cá chép hóa rồng,… với dư vị đậm đà, khó quên.

Ốc kho

Có thể nói ẩm thực Sơn Đông được thừa hưởng nhiều sản vật đến từ sông Hoàng Hà – cái nôi của nền văn minh Trung Hoa. Từ hàng nghìn năm trước người dân địa phương đã đánh bắt thủy sản trên sông để cải thiện bữa ăn. Những món ăn này được tiếp nối qua nhiều thế hệ và dần đạt đến độ hoàn hảo. Một trong số đó chính là món ốc kho dân dã.

Theo chia sẻ của người dân bản địa, ốc sống tại khu vực sông Hoàng Hà to và ngọt thịt hơn hẳn ốc sống cả các vùng nước khác. Ốc này sau khi đánh bắt được nên chế biến ngay thành món ăn thì mới tươi, ăn vào mới ngon miệng. Các đầu bếp vùng Sơn Đông không tách thịt ốc ra mà kho nguyên con, khi ăn thực khách tự lọc lấy thịt ốc ăn cùng ớt tươi và nước sốt sánh mịn.

Khi nói về ẩm thực Sơn Đông mà không nhắc đến các món hải sản thì hẳn là một thiếu sót lớn. Có thể kể đến như ruột cá biển xào hành tỏi. 

Thêm một món ăn vô cùng bình dân của ẩm thực Sơn Đông mà du khách khó lòng bỏ qua đó là món Sủi cảo với đủ loại nhân như: sủi cảo hẹ, sủi cảo bắp cải, sủi cảo củ cải trắng.

Về các món mì, ẩm thực Sơn Đông sẽ khiến thực khách gần xa phải “ngây ngất” bởi món mì thịt heo, mì thịt bò, mì nước, mì xào,…

Ârm thực Sơn Đông tiếp tục chìu lòng thực khách bằng một số món chính tông như: dưa chua, phổ tai phá lấu, đậu hũ phá lấu, canh cà chua trứng, canh chua cay, bánh hành,…

Cũng đừng quên Sơn Đông còn nổi tiếng là vựa trái cây phong phú bậc nhất ở Trung Quốc. Táo Yên Đài, lê Lai Dương, đào Phì Thành, lựu Táo Trang, nho Đại Trạch Sơn, hành Chương Khưu, gừng Lai Vu, củ cải Duy Phường,… đều là những đặc sản nổi tiếng của nơi này. Đến Sơn Đông vào mùa hè, tức là du khách đã chọn đúng mùa quả chín để hưởng thụ. May mắn hơn, du khách còn có cơ hội tham gia lễ hội trái cây thường diễn ra ở Thọ Quang, Sơn Đông vào đầu tháng 5. Hội chợ này sẽ phô diễn những loại cây trái trĩu trịt, những giống quả lạ, đẹp và còn phổ biến khá nhiều cách trồng trọt kỹ thuật cao…

Giờ thì du khách đã phần nào hình dung và hiểu được nguyên nhân tại sao trường phái ẩm thực Sơn Đông lại được mệnh danh là “đệ nhất ẩm thực Trung Hoa” rồi đúng không nào? Chính sự bắt mắt và tươi ngon của nguyên liệu, kết hợp với phong cách chế biến phong phú đa dạng đã đưa Sơn Đông trở thành nền ẩm thực mạnh mẽ nhất Trung Quốc từ trước đến nay. Hãy thực hiện một chuyến du lịch Trung Quốc để có những trải nghiệm đầy thú vị khi khám phá nền ẩm thực Sơn Đông nhé!

Ẩm thực Giang Tô – một trong 8 trường phái lớn của ẩm thực Trung Hoa

Giang Tô không chỉ là một nơi có phong cảnh hữu tình vào bậc nhất Trung Quốc mà nơi đây còn có nền ẩm thực đặc sắc. Ẩm thực Giang Tô từ lâu đã được mệnh danh là một trong tám trường phái ẩm thực lớn nhất Trung Hoa. Ẩm thực của vùng đất sơn thuỷ hữu tình này được ví như một bức tranh đầy màu sắc.

Tỉnh Giang Tô (Jiangsu), tên gọi tắt là Tô, nằm ở vùng đồng bằng Hoa Đông, phía hạ lưu sông Trường Giang, bên bờ biển Hoàng Hải, có mạng lưới đường thủy dày đặc, ao hồ nhiều, dân cư đông đúc. Phía Bắc Giang Tô giáp tỉnh Sơn Đông; phía Tây giáp tỉnh An Huy; phía Nam giáp tỉnh Triết Giang và thành phố Thượng Hải. Lịch sử của Giang Tô bắt đầu từ thời thượng cổ. Trước kia, Giang Tô nằm cách xa trung tâm của nền văn minh Hoa Hạ cổ. Đến hiện tại, Giang Tô là một điểm nóng về phát triển kinh tế. Với bề dày lịch sử mấy nghìn năm, nơi đây hình thành và phát triển văn hóa ẩm thực Giang Tô đặc sắc.

Phía Nam và phía Bắc của Giang Tô có sông Trường Giang và Hoài Hà chảy qua. Giang Tô nằm ở vùng chuyển giao giữa miền Bắc và miền Nam Trung Quốc. Chính bởi nét đặc biệt này, ẩm thực nơi đây có sự giao thoa mạnh mẽ và tinh tế giữa ẩm thực hai miền Bắc Nam. Giang Tô chủ yếu là đồng bằng phù sa hạ du Trường Giang, Hoài Hà. Đất đai nơi đây phì nhiêu. Chính vì vậy, sản vật đa dạng và phong phú. 

Trung Quốc có câu: “Nhất phương thuỷ thổ dưỡng nhất phương nhân”, tức là người sinh ra và lớn lên tại một nơi thì sẽ được cái nôi ẩm thực, văn hoá của nơi đó nuôi dưỡng. Tương tự, món ăn của địa phương nào thì sẽ mang đặc điểm của địa phương ấy. Người Hoa thường khái quát hương vị của 4 miền bằng câu: “Đông chua, Tây cay, Nam ngọt, Bắc mặn”. Ẩm thực Giang Tô thuộc nhóm “Nam ngọt”.

Các món ăn Giang Tô chủ yếu thường có vị ngọt và thanh dịu. Đặc biệt, người Giang Tô rất chú trọng màu sắc, cách thức trình bày món ăn, cũng chính vì vậy mà các món ăn ấy không chỉ ngon miệng mà còn như một tác phẩm nghệ thuật cầu kì, công phu.

Ẩm thực Giang Tô chủ yếu gồm các món ăn đến từ ba vùng: Dương Châu, Nam Kinh và Tô Châu. Phương thức chế biến đặc trưng ở vùng này là hầm, ninh, tần. Nhờ nghệ thuật nấu nướng độc đáo, mà các món ăn của Giang Tô luôn đảm bảo nguyên chất, nguyên vị. Hương vị đặc trưng luôn chiếm trọn tình cảm của thực khách. 

Người Giang Tô “chú trọng kỹ thuật dùng dao, món ăn tinh tế, khẩu vị thanh đạm”. Nguyên liệu nấu ăn nơi đây thường là rau củ quả tươi, không thêm xì dầu khi chế biến mà chỉ nêm đường và giấm, cốt sao giữ được màu sắc nguyên bản, tự nhiên, để vị chua ngọt ngấm đều vào từng nguyên liệu.

Giang Tô có rất nhiều món ăn ngon đã chinh phục được những vị thực khách cho dù là khó tính nhất. Cái tên đầu tiên phải kể đến là “Đậu phụ Bình Kiều” rất nổi tiếng, từng là món yêu thích của cả cố Thủ tướng Chu Ân Lai và vua Càn Long thời nhà Thanh. Truyện kể rằng vua Càn Long vi hành Giang Nam, khi thuyền rồng của vua đi qua Bình Kiều, một thị trấn cổ thuộc Hoài An lúc bấy giờ, vua đã được thưởng thức món “Đậu phụ Bình Kiều” và khen tấm tắc. Từ đó món “Đậu phụ Bình Kiều” đã lừng danh Giang Tô và Hoài An, trở thành món ăn truyền thống nổi tiếng trong trường phái ẩm thực Giang Tô. Ngày nay, món Đậu phụ Bình Kiều không chỉ nổi tiếng trong nước mà còn là một món ăn lừng danh khắp nơi trên thế giới, được trải qua sự chế biến của những nhà đầu bếp khác nhau nhưng nếu muốn thưởng thức đúng vị bản chất của nó thì chỉ khi tìm đến Giang Tô ta mới có khoái cảm ăn món ăn này.

Đậu phụ Bình Kiều được chế biến vô cùng công phu. Nguyên liệu chính là đậu phụ, trứng và thịt gà. Ngoài ra còn có măng, nấm cùng các loại gia vị khác. Sau khi chế biến, những miếng đậu phụ nhỏ, trắng nõn, mềm mại sẽ được cắt thành hình kim cương đầy nghệ thuật. Khi đưa miếng đậu vào miệng, bạn sẽ cảm nhận được vị thanh mát, nhẹ nhàng. Miếng đậu phụ dường như tan ngay trên đầu lưỡi, để lại hương vị hoà quyện giữa trứng, gà, nấm và gia vị, khiến thực khách không khỏi say đắm, xiêu lòng.

Ẩm thực Giang Tô cũng chinh phục thực khách gần xa bằng món Vịt muối Nam Kinh trứ danh – một đặc sản của vùng Nam Kinh (thủ phủ của tỉnh Giang Tô). Lớp thịt vịt mang màu trắng ngà, rất mềm, có vị ngọt nhẹ, mỡ mà không ngấy. Món ăn nổi tiếng này có hương vị thơm ngon, đậm đà, có thể chính phục bất cứ ai, kể cả những thực khách khó tính nhất. Hàng năm, cứ vào khoảng giữa thu, khi hoa quế đang mùa nở rộ, người ta lại háo hức muốn được nếm thử món ăn “tuyệt hảo” này, vì đây chính là thời điểm lý tưởng nhất để chế biến vịt muối. Cũng vì lý do đó mà vịt muối Nam Kinh còn được gọi bằng cái tên mỹ miều là “vịt quế hoa”. 

Cơm chiên Dương Châu cũng nổi tiếng không kém bởi là món ăn có sự cân bằng dinh dưỡng nhất của Giang Tô. Cơm chiên Dương Châu, nghe thì đơn giản, mộc mạc, nhưng thực chất món này bao gồm các nguyên liệu rất đa dạng: trứng, giăm bông, sò điệp, cà rốt, đậu xanh và nhiều loại thịt, rau củ khác. Đây không phải các nguyên liệu cố định mà người đầu bếp có thể biến tấu linh hoạt sao cho phù hợp với khẩu vị của thực khách và từng mùa trong năm. Chính sự kết hợp phong phú đó đã làm món ăn này có màu sắc bắt mắt, kích thích vị giác thực khách mãnh liệt, nhưng đồng thời vẫn vô cùng bổ dưỡng. 

Trong danh sách những món ăn nức tiếng của ẩm thực Giang Tô mà bỏ qua cái tên Bánh bột chiên trứng” thì đó là một điều thiết sót. Bánh bột chiến trứng, nghe tên thì tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là một món ăn sáng hấp dẫn rất được ưa chuộng tại Giang Tô. Món ăn này có cách làm gần giống bánh cuốn trứng nhưng được nướng thay vì chiên giòn. Người ta sẽ tráng một lớp bột mỏng trên chiếc chảo dẹt, đợi đến lúc bột vừa khô thì đập vào một quả trứng, rắc thêm chút gia vị và thật nhiều hành lá rồi cuộn lại. Chiếc bánh bột chiên trứng mới ra lò nóng hôi hổi, cắn vào vừa cảm nhận được chút giòn tan của lớp vỏ, vừa thấy được hương thơm và vị béo mềm của trứng chín tới, đủ sức khiến những du khách yêu thích ẩm thực phải bỏng lưỡi vì nóng mà vẫn không thể ngừng.

Ngoài ra, còn các món ăn nhẹ của Giang Tô đã nổi tiếng khắp nơi như đậu hũ khô, hạt dưa hoa hồng, kẹo hạt tùng, bánh mặn mỡ heo – những món ăn từng một thời gợi một không khí ẩm thực đặc sắc trong truyện Kim Dung. Món nào cũng chứa đựng tất cả sự tươi mát của nguyên liệu, sử dụng cái ngọt của đường phèn để tạo nên sự thanh mát tột cùng cho người thưởng thức. 

Chưa hết, ẩm thực Giang Tô còn mang đến cho du khách thập phương với nhiều điều thú vị hơn thế nữa. Còn gì thú vị hơn khi bắt đầu một ngày mới với việc thưởng thức bữa sáng mang đậm chất truyền thống Trung Hoa bằng món dầu chá quẩy dân dã hiện diện ở mọi ngõ đường. Quẩy nóng giòn ăn kèm với tô cháo trắng hay ly sữa đậu nành, đạm bạc mà dễ ăn. Kế đến là các món bánh hấp từ bột gạo, đủ hình dạng, đủ loại nhân, được hấp trong xửng bốc khói nghi ngút, tỏa hương thơm lựng, đủ sức quyến rũ bất kỳ vị khách nào vô tình đi ngang.

Đến với vùng đất Giang Tô xinh đẹp, riêng những ai thích ẩm thực theo phong cách cung đình và sang trọng thì phải tìm đến 2 nhà hàng ẩm thực nổi tiếng là Đắc Nguyệt Lâu và Tùng Hạc Lâu. Nếu như Đắc Nguyệt Lâu cuốn hút thực khách bằng cách thay đổi món ăn đặc trưng theo từng mùa thì Tùng Hạc Lâu lại có một lịch sử hơn 200 năm từ đời vua Càn Long. Các phố ẩm thực Thập Toàn, Phượng Hoàng, đường Can Tương cũng ngày đêm nhộn nhịp du khách thưởng thức các món trứ danh thuộc trường phái hấp, ninh, tần, như: tùng thử quế ngư, canh suông vi cá, gà nấu dưa hấu, canh rau nhút Tây Hồ,…

Ẩm thực Giang Tô nổi tiếng với rất nhiều món ăn truyền thống thơm ngon dễ ăn, thì cũng không thiếu những món ăn “kinh dị” khiến cho khách du lịch nước ngoài phải sợ hãi. Liệu du khách có dám thử qua các món siêu kinh dị như: sâu nấu đủ kiểu (sâu xào trứng, sâu rán giòn, sâu nấu canh cải thảo…); mắt cừu (mắt cừu nướng, mắt cừu luộc, mắt cừu hầm canh…); Tảo địa bì có hương vị như mùi phân thoang thoảng; bong bong cá với mùi tanh và khó ăn?

Đúng là không lời nào có thể diễn tả hết những hương vị và nét quyến rũ của các món ăn Giang Tô. Để cảm nhận trọn vẹn nền ẩm thực nơi đây, đừng chỉ nhìn ngắm các món ngon qua màn hình điện thoại mà hãy xách balo lên, thực hiện một chuyến du lịch Trung Quốc và thẳng tiến Giang Tô nhé! Dạo một vòng với ẩm thực Giang Tô, thấy bụng đầy mà lòng thanh. Có lẽ, điều đó tạo nên một sức cuốn hút kỳ diệu của một vùng đất dành cho du khách… 

3 món vịt “danh bất hư truyền” của ẩm thực Trung Hoa

Các món ăn Trung Quốc nổi tiếng khắp thế giới từ nhiều thế kỷ trước. Đặc biệt là một số món vịt có màu sắc bắt mắt, trình bày độc đáo và hương vị ấn tượng.

Nói đến những món vịt ngon nổi tiếng của ẩm thực Trung Hoa, người ta sẽ nhớ ngay đến món “vịt quay Bắc Kinh” tuyệt hảo. Món ăn nổi tiếng với lớp da vịt giòn tan nơi đầu lưỡi, thịt vịt thấm đẫm gia vị và nước chấm đậm đà hương vị.

Món vịt “danh bất hư truyền” này có lịch sử lâu đời khoảng 600 năm và được công nhận là “di sản ẩm thực”. Theo các tài liệu ghi lại, món vịt quay có nguồn gốc xuất xừ từ thời Nam – Bắc Triều (420-589) của Trung Quốc. Tuy nhiên, mãi tới thời nhà Nguyên (1271-1368), món ăn này mới được triều đình và nhà vua công nhận lần đầu, được giới thiệu trong cuốn sách có 1330 món ăn do chuyên gia ẩm thực Hu Sihui biên soạn. 

Điều thú vị là vịt quay đặt theo tên Bắc Kinh (Peking duck trong tiếng Anh, với từ Peking là cách phát âm cũ của tên thành phố này), nhưng nguồn gốc của món ăn này lại là Nam Kinh, kinh đô cũ của Trung Quốc, nằm ở tỉnh Giang Tô. Vào thời nhà Minh, triều đình dời đô ra Bắc Kinh nhờ thế món vịt quay cũng được đem tới kinh đô mới. Về sau, món ăn này đã trở thành một trong những món ăn chính của nhà Vua. Vào triều đại nhà Thanh, vịt quay Bắc Kinh lan sang giới quý tộc, nơi món ăn được ca ngợi nhiều trong các tác phẩm của các học giả và nhà thơ. Sau đó, vịt quay có mặt trong thực đơn của một nhà hàng nổi tiếng tại Bắc Kinh vào năm 1416 và được nhiều người yêu thích, mong muốn tới nhà hàng để thưởng thức đặc sản thơm ngon này. Từ đó, vịt quay được xem là đặc trưng cho nền ẩm thực của Bắc Kinh nói riêng, ẩm thực Trung Quốc nói chung.

Để làm món vịt quay ngon đúng điệu, vịt thường được chọn những con ngon nhất, béo nhất từ Nam Kinh, làm sạch rồi ướp nhiều lần với mạch nha và gia vị giấm đỏ, đường, muối, ngũ vị hương cho gia vị ngấm đều vào da.

Khi nướng vịt, người đầu bếp phải cẩn thận xoay vịt theo 4 phía để ức, lưng và hai cánh vịt được chín vàng đều. Đặc biệt để thịt bên trong mềm, người ta sẽ cho nước vào trong bụng vịt, nước sôi sẽ giúp hầm bên trong thịt. Một con vịt quay hấp dẫn sẽ có lớp da chín màu bánh mật, giòn rụm vị béo mà không hề ngấy, phần thịt bên trong thì mềm như luộc.

Đặc trưng của món vịt quay Bắc Kinh là da vịt mỏng, giòn mềm. Phần da vịt được ăn kèm với bánh tráng bột mì dày, dưa leo, gốc hành lá chấm với nước tương hải sản – loại nước tương đặc sánh có vị mặn, beo béo, hăng hăng rất ngon. Tiếp đó là thưởng thức đến phần thịt vịt vừa mềm vừa ngọt, được xắt thành miếng vuông nhỏ, cuốn với bắp cải chấm cùng hắc xì dầu hoặc xé ra để chế biến thành nhiều món hấp dẫn như súp tam tơ, mì xào, cơm chiên thịt vịt, vịt xào rau củ… Phần xương vịt còn lại được hầm để nấu món súp.

Nếu Bắc Kinh thu hút tín đồ ẩm thực gần xa bởi món Vịt quay thì ở Tứ Xuyên lại có món Vịt xông khói hay còn gọi là vịt xông khói hương trà, hay Vịt “long não”. Đây là một món ăn tinh túy của ẩm thực Tứ Xuyên được chế biến bằng cách hun khói nóng một con vịt ướp trên lá trà và lá long não. Một số sách nấu ăn và các tác giả đã sử dụng lá và cành của cây long não để xông khói do tên món ăn, nhưng đây là một sự hiểu lầm. Do cách chế biến phức tạp, vịt xông khói thường được ăn trong các bữa tiệc hoặc các sự kiện lễ hội hơn là một món ăn gia đình hàng ngày.

Giai thoại gắn liền với món vịt long não này là vào thời Từ Hy Thái hậu, bà đã cho mời vị đầu bếp nổi tiếng tại Thành Đô là Huỳnh Tấn Lâm vào dâng thiện với các món ăn mới lạ. Vị đầu bếp này đã làm món vịt hun khói với lá long não và lá trà, vốn là những loại lá thường thấy ở Tứ Xuyên để làm món vịt hun khói lá long não. Món vịt với vị thơm đặc biệt của loại lá trà này được Từ Hy Thái hậu khen ngợi hết lời. Sau khi trở về quê nhà Thành Đô, món ăn này cũng trở nên nổi tiếng và là một trong những món vịt đặc sản của tỉnh Tứ Xuyên từ công thức của người đầu bếp này.

Để tạo nên món này, vịt được sử dụng là vịt hồ, có đầu nhỏ, ốm. Đồng thời, vịt phải là vịt cái, thịt mềm tươi hơn vịt đực. Điều đặc biệt, nếu các món khác chỉ cần 30 phút đến 2 tiếng đồng hồ để hoàn thành thì món ăn này phải mất đến vài ngày. Đầu tiên vịt sẽ được ướp và hun khói bằng lá trà để hấp thụ những hương vị mới. 

Sau khi hun khói thịt vịt trong 1 giờ, người ta thêm một công đoạn nữa mới ra món. Vịt đầu tiên được ướp trong vài giờ với sự kết hợp điển hình của hạt tiêu Tứ Xuyên nguyên hạt hoặc nghiền nát. Người chế biến sẽ mổ bụng vịt (rạch một đường thẳng từ ức xuống bụng), rửa sạch để ráo nước và đổ hết nguyên liệu làm nước sốt vào nồi, đun sôi rồi vặn nhỏ lửa đun tiếp khoảng 40 phút. Cho vịt vào, đậy vung ninh khoảng 20-25 phút cho vịt gần nhừ rồi lấy ra. Sau khi ướp, vịt được chần nhanh qua nước nóng để da săn lại, sau đó quấn khăn và hong khô. Bước này đảm bảo da vịt không bị đắng trong quá trình hun khói. Sau đó, một chiếc chảo được chuẩn bị để hun khói vịt với lá trà đen. Sau khi xử lý bằng khói khoảng 10-15 phút, vịt sau đó được hấp thêm 10 phút trước khi chiên ngập dầu trong dầu thực vật cho đến khi da giòn.

Đun nóng dầu phộng trong chảo, cho trà vào xào cho thơm rồi cho dần đường vàng vào, vừa rắc vừa khuấy, khi có khói vàng sủi lên thì lập tức đặt vỉ nướng lên trên và trải vịt đã ninh lên vỉ nướng, nêm muối, vặn nhỏ lửa hun khoảng 10-15 phút cho ngấm gia vị rồi lấy ra chặt miếng vừa dùng. Căn cứ vào khối lượng vịt để định lượng gia vị và thời gian hầm vịt. Có thể chặt miếng vịt trước khi xếp lên vỉ nướng để xông khói, để miếng vịt thơm đậm hơn, nhưng thời gian xông khói sẽ ngắn hơn. Có thể xông nguyên phần ức vịt hoặc ức ngỗng sẽ tiết kiệm thời gian hơn với gừng, tỏi và muối, với phần lớn được xát bên trong khoang của con vịt. Để tăng hương vị, đôi khi nước sốt xoa được cho thêm với hạt tiêu đen, lá trà và lá long não.

Nằm trong danh sách các món vịt “danh bất hư truyền” của ẩm thực Trung Hoa, không thể thiếu cái tên Vịt Quế Hoa. Đây là món ăn truyền thống vào mùa trung thu ở Nam Kinh. 

Món vịt luộc có tuổi đời trên 2.000 năm lịch sử này lại gắn liền với tiết trời thu mát mẻ bởi vào thời điểm mùa thu, vịt thường nhiều thịt, ít mỡ và các thớ thịt chắc nịch. Ngoài cái tên dân dã vịt luộc Nam Kinh, món này còn có một tên khác là vịt Quế Hoa bởi loại vịt này đặc biệt thơm ngon vào mùa thu, khi hoa quế nở rộ, đồng thời khi nhắm cùng rượu Quế Hoa.

Người đầu bếp sẽ chọn ra những con vịt ngon nhất, làm sạch, xát muối khử mùi hôi rồi tiến hành ướp chúng trong hỗn hợp nước sốt khoảng 2 giờ để gia vị ngấm sâu vào mọi ngõ ngách. Khi ăn, vịt sẽ được hấp chín để có được hương vị thơm ngon, lôi cuốn kỳ lạ. 

Dư vị của các món vịt sẽ đọng lại mãi sau mỗi lần ăn, vì vậy nếu có cơ hội du lịch Trung Quốc, du khách hãy một lần đến những nhà hàng chuyên nghiệp để thưởng thức nhé!

9 món chè bổ dưỡng nên thử trong chuyến du lịch Trung Quốc

Khi nhắc tới các món chè Trung Hoa, chúng ta sẽ thấy rằng bất kỳ một món nào cũng đều mang đậm sự khác biệt so với chè Việt Nam. Chúng không chỉ đặc trưng từ mùi vị, chế độ dinh dưỡng mà đến cái tên cũng độc đáo. Đồng thời họ chú trọng vào chè với sự hấp dẫn và thanh mát cho cơ thể hơn là vị ngọt.

Chè mè đen

Đứng đầu trong danh sách các món chè được yêu thích nhất ở Trung Hoa, đó là chè mè đen, với vẻ ngoài giản dị đặc quánh một màu đen thẫm, vẫn luôn đủ sức hấp dẫn đối với mọi thực khách. 

Nguyên liệu nấu món chè này không hề phức tạp với hạt vừng đen nấu cùng bột gạo cho dẻo, vị ngon đến từ chính cái bùi bùi rất nhẹ của hạt vừng chất lượng, còn tươi, không chút ẩm mốc nào.

Chè mè đen đúng chuẩn không quá ngọt, chỉ cần một thoáng đường nhẹ để giữ nguyên hương vị tươi mới của vừng. Chính vì đặc trưng thơm béo mà vẫn thanh tao mà món này phù hợp với khẩu vị của nhiều người, một bát chè nhỏ xíu chẳng có nhiều màu sắc hấp dẫn, nhưng chính cái dáng vẻ dẻo mịn nóng hổi kia đã đủ sức lôi kéo bao nhiêu con người hảo ngọt.

Chè trứng hồng trà

Đây là công thức chè khá lạ lẫm với phong cách truyền thống của ẩm thực Việt, khi dùng nguyên liệu trứng gà, là nguyên liệu vốn chỉ nấu món mặn hay làm bánh, để đưa vào chè. Tuy nhiên, với ẩm thực Trung Hoa thì đó là điều quen thuộc, chẳng hạn như với món chè trứng hồng trà độc đáo này.

Theo quan niệm của người Trung Hoa, món chè này có tác dụng bổ phổi, an thần, giúp thần sắc tươi tắn, thư thái. Như vậy, nó vừa tốt cho sức khỏe, vừa lợi cho sắc đẹp. Tuy nhiên, để có món chè ngon, bạn phải chịu khó bỏ nhiều thời gian và công sức. Trước tiên là công đoạn nấu trà cho ra hết nước cốt bằng cách túm trà vào túi vải, đun riu riu trong nồi nước. Trứng gà luộc, dùng muỗng đập nhè nhẹ bên ngoài cho vỏ trứng nứt ra rồi đem luộc trong nước trà và đường liên tục 2 giờ không mở nắp. Cuối cùng, bóc hết phần vỏ trứng ra, bóc hết phần vỏ bên ngoài rồi lại thả vào nồi.

Món chè khi nấu xong sẽ có màu nâu đen đỏ trông rất bắt mắt, trà và đường thấm sâu vào trứng nên mất hết mùi tanh. Vị béo bùi của trứng hòa quyện với “nước trà” màu đen óng ánh, để lại cảm giác khó quên và lạ lẫm.

Món chè này có thể ăn nóng hoặc lạnh đều ngon và thường có mặt trong nhiều nhà hàng, các bữa tiệc của người Trung Hoa.

Chè hột gà bột năng

Lại có thêm một món chè được chế biến từ trứng gà – Chè hột gà bột năng. Tuy nhiên, chè hột gà củ năng chỉ cốt lấy cho thật khéo phần lòng đỏ tươi béo ngậy, còn phần lòng trắng nấu chín đã được quyện cùng vị ngọt của củ năng, với cái thơm của lá dứa làm át hẳn mùi tanh. Công thức này có thể thay trứng gà bằng trứng cút, chú trọng lòng đỏ là phần giàu dinh dưỡng và không dính chút vị tanh nào. 

Món chè này có hai cách nấu. Cách thứ nhất là đun sôi nước, đường, một ít bột năng để tạo độ sánh, sau đó cho hột gà đánh tan vào để tạo những sợi “vân mây”. Cách nấu này gần giống như kiểu cho hột gà vào súp cua mà chúng ta vẫn thường làm. Có thể du khách nghĩ hột gà nấu kiểu này sẽ không dễ ăn chút nào nhưng thực tế, món chè vẫn rất ngon, đặc biệt thích hợp để ăn nóng. Hơn nữa, nấu món này lại rất nhanh gọn, không tốn nhiều thời gian.

Cách nấu thứ hai có phần kỳ công hơn khi đảm bảo lòng đỏ trứng gà còn vẹn nguyên trong bát chè năng sánh đặc, trông giống như một mặt trời bé con. Lòng trắng thì đã được nấu cùng bột củ năng sánh dẻo. Lúc này, lòng đỏ được cho vào bát rồi mới múc chè đổ vào. Khi ăn, thực khách cứ thế mà khuấy rồi thưởng thức dần, lòng đỏ còn tái thơm béo ngậy.

Chè đu đủ tiềm

Món chè đặc sản này cũng được liệt vào hàng mát, bổ của ẩm thực Trung Hoa truyền thống. Món chè ngọt thanh rất mát, giải độc, nhuận trường và tốt cho da này được nhiều phụ nữ rất thích.

Nguyên liệu chỉ gồm đu đủ chín (vừa chín tới), đường phèn, táo tàu, nấm tuyết nhưng không nấu mà đem hấp cách thủy. Món này trời lạnh thì có thể ăn nóng mà trời nóng thì có thể ăn lạnh, kiểu gì cũng ngon, bổ, hấp dẫn vô cùng.

Chè ỷ

Chè ỷ hay còn gọi là chè Tiều, là một phiên bản của chè trôi nước. Thường thì những viên chè ỷ sẽ bé hơn, bên trong là đủ loại nhân, có cả đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ nghiền, đậu phộng. Chè cũng được nấu trong nước đường có gừng thơm ấm, được rắc mè rang vàng thơm khi ăn. Trong ngày cưới, người Hoa cũng nấu món chè này cho cô dâu và chú rể ăn như một lời chúc hạnh phúc vẹn tròn. 

Chè đậu đỏ hạt sen

Đây là món chè được người dân bản xứ gọi là chè may mắn và được dùng nhiều trong ngày cưới. Ý nghĩa của chè đậu đỏ hạt sen như một lời chúc viên mãn đến cuộc sống bình dị đời thường. Hơn nữa, món chè này còn là món ăn làm ấm lòng người nhanh nhất vào thời tiết se lạnh cuối năm.

Để nấu được chè đậu đỏ hạt sen, người ta cần các nguyên liệu gồm: đậu đỏ, hạt sen tươi (đã bỏ tim) và đường phèn. Sau đó, đem đậu đỏ rửa sạch với nước rồi ngâm trong một khoảng thời gian. Khi đã sơ chế xong, họ cho hạt sen và đậu đỏ vào nấu cùng nước. Khi thấy các nguyên liệu trong nồi bắt đầu chín thì thêm đường vào và đánh đều tay để đường nhanh tan, không bị vón cục. Cuối cùng tắt bếp và múc chè đậu đỏ hạt sen ra bát là có thể thưởng thức được rồi.

Chè Sâm bổ lượng

Sâm bổ lượng hay còn gọi là chè sâm bổ lượng, là một món chè ngọt có nguồn gốc Quảng Đông và cũng phổ biến tại Quảng Đông, Hồng Kông, Ma Cao, và Hải Nam. Mặc dù công thức có thể khác nhau, sâm bổ lượng thường có nhãn nhục (cơm trái long nhãn phơi khô), hạt bo bo, hạt sen, phổ tai (một loại rong biển), táo tàu đỏ, hoài sơn (khoai mài) cùng nước, đường phèn và đá bào. 

Công dụng chính của chè sâm bổ lượng chính là thanh nhiệt, an thần, bồi dưỡng cơ thể. Nó cũng là vị thuốc chữa rất nhiều bệnh vì các thành phần trong sâm bổ lượng đều là thuốc quý như nhãn nhục, đại táo, hạt sen, bo bo, tuyết nhĩ, phổ tai, bạch quả.

Đậu hũ hạnh nhân

Chè Trung Quốc thường ăn nóng, nhưng không phải vì thế mà không có những công thức chè lạnh mát lòng mát dạ, hạ nhiệt ngày hè. Thoạt nhìn gần giống như món chè khúc bạch, nhưng đậu hũ hạnh nhân có nguyên liệu đơn giản và bổ dưỡng hơn rất nhiều.

Nếu như viên “đậu hũ” trong khúc bạch có cái ngầy ngậy của kem đánh thì đậu hũ hạnh nhân truyền thống chỉ là thạch nấu sữa cùng chiết xuất hạnh nhân đậm đặc, trên mặt rắc thêm vài lát hạnh nhân tươi giòn giòn.

Món thạch chè này ăn rất mát, mùi hương nồng nàn không “dễ chơi” nhưng quen rồi sẽ nghiện. Người ta tạo ra rất nhiều biến thể cho đậu hũ hạnh nhân, vừa là để thêm màu sắc bắt mắt vừa tăng độ dinh dưỡng, thường thấy nhất là đậu hũ hạnh nhân nấu đu đủ, lê, bạch quả,…

Quy linh cao

Cũng là một loại thạch, Quy linh cao làm người ta liên tưởng tới sương sa sương sáo truyền thống của Việt Nam. Thế nhưng, nguyên liệu chính của Quy linh cao không phải lá, dù cũng có chút bột rau câu để tạo độ đông. Đặc trưng của món này nằm ở hai thành phần chính là thổ phục linh cùng bột mai rùa hộp ba vạch, bên cạnh đó còn có cam thảo cùng nhiều thành phần phức tạp khác không kém gì một công thức thuốc Bắc.

Ngày nay, cao quy linh thường không có bột mai rùa hộp ba vạch do loài này đang bị đe dọa tuyệt chủng, nhưng món thạch chè không vì thế mà mất đi lượng dinh dưỡng dồi dào. Quy linh cao đắng, khó ăn, thường được người lớn tuổi ưa thích hơn. Ngày nay, người ta thường ăn món thạch này với sữa hoặc mật ong để giảm độ đắng. Dù “đỏng đảnh” như vậy nhưng quy linh cao vẫn rất được người Trung Hoa ưa chuộng nhờ công dụng bồi bổ tim gan, thanh nhiệt giải độc cùng hương vị là lạ khó quên.

Nếu đã quen với chè đậu, chè nếp nấu theo kiểu Việt thì hẳn du khách sẽ thấy lạ lẫm và không kém phần thích thú với vài món chè theo phong cách Trung Hoa kể trên. Vậy nên, nếu có dịp du lịch Trung Quốc, du khách hãy nên thử để có những trải nghiệm ẩm thực thú vị nhé!

Sủi Cảo – món ăn đặc trưng của Trung Quốc với rất nhiều ý nghĩa tốt đẹp

Sủi Cảo (hay “bánh tai”, “bánh chẻo”) là món ăn được làm với vỏ bằng bột mì cán mỏng với phần nhân được làm từ thịt hoặc rau trộn lẫn với nhau. Đây được coi là món ăn đặc trưng của Trung Quốc mang nhiều ý nghĩa tinh thần tốt đẹp.

Về nguồn gốc, món Sủi Cảo được cho là phát minh từ thời nhà Hán (25-220 Sau Công Nguyên) bởi Trương Trọng Cảnh – một thầy thuốc vô cùng nổi tiếng thời đó. Sủi Cảo ban đầu có tên là “tai mềm” vì nó được dùng để chưa chứng bệnh “tê buốt tai”.

Trong một lần về nhà vào mùa đông lạnh giá, Trương Trọng Cảnh thấy nhiều người nghèo khổ trên đường, không có áo ấm cũng như đồ ăn, ngoài ra họ còn bị ê buốt tai do lạnh, vì thế, ông liền nghĩ ra một bài thuốc bằng cách hầm thịt cừu, ớt và một số loại cây thuốc giúp làm ấm cơ thể. Ông luộc những chiếc bánh này lên cho vào một bát canh, rồi đưa đến người bệnh. Thời điểm này cũng là dịp Tết Nguyên Đán. Cũng từ đó trở đi người dân nơi đây để chào đón một năm mới cũng như những triệu chứng hồi phục sau buốc tai, mọi người đã dùng công thức của ông để chế biến món ăn này.

Sủi cảo được tạo hình thành nửa vầng trăng với ý nghĩa tượng trưng cho sự may mắn. Nếu kéo dài hai đầu Sủi cảo hình bán nguyệt nối liền với nhau giống như một nén bạc tương trưng cho cuộc sống tiền bạc dư dả, sung túc. Ngoài ra, Sủi cảo còn được người ta in hình bông lúa mì trên vỏ bánh với mong ước một năm trồng trọt bội thu. Bởi thế với người Trung Quốc ăn Sủi cảo vào đầu năm sẽ đem đến nhiều điều may mắn và cuộc sống sung túc hơn.

Cách làm Sủi cảo cũng khá thú vị và mang nhiều ý nghĩa tốt đẹp. Quá trình chuẩn bị cầu kì nhất là băm thịt và rau. Khi băm nhân, dao và thớt chạm vào nhau phát ra tiếng rắn chắc. Theo quan niệm, băm nhân với thời gian càng dài tức là gói sủi cảo càng nhiều, tức là cuộc sống đầm ấm, khá giả.

Bánh được làm từ loại gạo nếp ngon và xay nhuyễn cùng với một chút gừng tươi để tạo hương vị đặc biệt. Bột sau khi nhào nặn được cán mỏng thành những miếng hình tròn rồi cho nhân vào. Khi nước trong nồi sôi, bỏ sủi cảo vừa gói vào nồi rồi lấy vợt quấy đến đáy nồi để cho sủi cảo không bị dính nồi. Trong khi nấu, thường là phải cho thêm 3 lần nước lạnh, vì trong tiếng Trung, từ này đồng âm với “phúc đi rồi lại đến”. Nấu Sủi cảo thường từ 10-20 phút là chín.

Sủi cảo có thể làm được rất nhiều món như hấp, chiên, nấu canh. Đặc biệt, ăn Sủi cảo phải chấm với xì dầu thêm chút gừng và ớt thì mới dậy vị.

Trước kia, Sủi Cảo chủ yếu là món ăn trong ngày Tết, nhất là trong đêm giao thừa. Hàng năm vào đêm giao thừa, các gia đình người Hoa đều nhất định phải ăn Sủi Cảo. Việc ăn món ăn này cũng rất cầu kì, phải theo các bước tuần tự như nghi thức đã có từ lâu đời. Bát thứ nhất là để thờ cúng tổ tiên, tỏ lòng tôn kính cha ông quá cố. Bát thứ hai là để cúng thần thánh trong dân gian (ví như ông Táo). Đến bát thứ ba, cả gia đình mới bắt đầu ăn. Trong khoảng thời gian này, người cao tuổi trong gia đình còn lẩm nhẩm đọc bài vè truyền thống về ý nghĩa của món Sủi Cảo: “Ăn Sủi Cảo cầu được, ước thấy / Một chiếc Sủi Cảo hai đầu nhọn / Bỏ vào nồi thành trăm ngàn chiếc / Thìa vàng múc, bát bạc bưng / Đặt lên bàn thờ cúng tổ tiên / Thần tiên nhìn thấy cũng vui lòng / Quanh năm bốn mùa được bình an”.

Cũng theo tục lệ, khi ăn Sủi Cảo, người Trung Hoa chỉ ăn số chẵn, không ăn số lẻ. Không ai ăn hết những chiếc Sủi Cảo được múc ra bát mình, cũng không ai múc sạch chỗ Sủi Cảo được làm xong từ xoong ra bát mà bao giờ cũng để lại mấy cái (số chẵn) với ngụ ý năm nào của cải cũng dư thừa, gia đình thịnh vượng.

Ngày nay, Sủi Cảo dần dần trở thành món ăn thường nhật của người dân Trung Hoa. Hơn thế, Sủi Cảo còn nhanh chóng vượt ra ngoài biên giới, có mặt ở hầu hết các quốc gia Châu Á và rất nhiều quốc gia khác trên thế giới. Ngoài dịp năm mới, nhiều gia đình cũng chuẩn bị bánh Sủi Cảo cho những dịp đặc biệt khác như: sinh nhật, các dịp lễ Tây như Giáng sinh hoặc Lễ Tạ Ơn. Cả gia đình cùng ăn Sủi Cảo tượng trưng cho sự đoàn tụ. Chủ nhà mời khách ăn bánh để tỏ lòng quý trọng và sự nhiệt tình.

Hi vọng với những thông tin mà chúng tôi vừa cung cấp sẽ giúp du khách hiểu hơn về món Sủi Cảo cũng như ẩm thực Trung Hoa. Đồng hành cùng chúng tôi trong Tour Trung Quốc, du khách sẽ có được nhiều trải nghiệm thú vị hơn khi khám phá nền ẩm thực của vùng đất này!

8 loại thực phẩm quý hiếm và đắt đỏ bậc nhất Trung Quốc

Ẩm thực Trung Hoa là một trong những nền ẩm thực lâu đời và phong phú nhất thế giới. Ngày nay, chúng ta có thể dễ dàng thưởng thức món ngon tại các quán ăn kiểu Hoa, nhưng hiếm ai có cơ hội nếm thử những loại thực phẩm quý hiếm và có giá đắt đỏ bậc nhất của đất nước này.

1. Cá Bahaba taipingensis

Tại Trung Quốc, loài cá này được gọi là Hoàng Thần Ngư (Cá miệng vàng) hoặc Bạch Hoa Ngư. Loài cá quý hiếm này sống trong  môi trường sống tự nhiên là biển mở, vùng biển nông, lòng biển nước bán thủy triều, bờ đá, và cửa sông.

Với giá bán lên đến 3.000.000 NDT/con, cá Bahaba taipingensis xứng đáng là một trong những thực phẩm đắt nhất thế giới của Trung Quốc. Sở dĩ loài cá này có cái giá cắt cổ như vậy là do trong thịt cá có chứa tổng lượng axit amin umami rất lớn, do vậy nó vô cùng tốt cho sức khỏe con người. Thịt cá cũng có hương vị thơm ngon tuyệt vời. 

Hiện tại, loài cá này được liệt vào danh sách động vật được bảo vệ cấp quốc gia (cấp độ 2) tại Trung Quốc. Nếu đánh bắt trái phép, mua bán cá miệng vàng bừa bãi sẽ bị liệt vào hành động phi pháp. Vì vậy, người giàu cũng khó mà nếm được thứ thực phẩm quý giá này.

2. Vi cá mập

Nhắc đến vi cá mập hẳn du khách sẽ nghĩ nó là một món quý tộc chỉ dành cho vua chúa trong các bộ phim lịch sử xa xưa. Thế nhưng, ngoài đời thật, du khách cũng có thể thưởng thức món ăn đó nếu du khách có điều kiện về tài chính. Bởi mức giá của nó lên tới 16.000 USD/kg với loại vi cá mập quý hiếm.

Chế biến vi cá mập khá cầu kì, biến những mảnh vi cá mập thành những sợi cước cá trắng tinh. Vi cá mập có thể nấu vi cá thành súp cùng với các loại khác để bồi bổ cơ thể. Món ăn này cũng được dùng để trị bệnh viêm khớp và cực tốt với những người bệnh, người già cả,…

3. Hasma

Trong nền y học cổ truyền Trung Quốc, có một vật liệu quý được sử dụng từ thời xa xưa, từng là cống phẩm quý hiếm vào thời nhà Minh, nhà Thanh có tên gọi là Hasma hay mỡ lấy từ xung quanh ống dẫn trứng của ếch cỏ Asiatic (loài ếch sống ở các khu rừng ở tỉnh Cát Lâm và Hắc Long Giang). 

Vào mùa hè ấm áp, ếch cỏ Asiatic sẽ cố gắng dành thời gian hấp thụ chất dinh dưỡng để chuẩn bị cho việc ngủ đông. Đặc biệt là những con ếch cái khi đến tuổi sinh sản (khoảng 3 năm tuổi) sẽ phải tích trữ nhiều chất béo hơn để dành cho mùa giao phối vào mùa xuân năm sau. Đây cũng chính là giai đoạn mà người ta sẽ đi bắt những con ếch cái về để thu hoạch Hasma. Quá trình lấy được Hasma cũng không hề đơn giản. Những con ếch cái đủ tuổi khi được bắt về sẽ bị xỏ dây phơi khô tự nhiên khoảng 20-30 ngày cho đến chết và khô lại. Lúc này người ta mới cẩn thận mở bụng ếch ra để bóc tách mô mỡ nằm xung quanh phần ống dẫn trứng của chúng.

Thành phần chính của Hasma chủ yếu là protein, có rất ít chất béo và không chứa cholesterol. Ngoài ra, chúng còn chứa một lượng dồi dào collagen, estrogen, vitamin và những nguyên tố vi lượng khác.

Trong y học cổ truyền, người ta thường dùng Hasma để bồi bổ cho cơ thể, chống lão hóa, đặc biệt là dưỡng nhan sắc cho phụ nữ. Hasma được cho là có thể giúp phụ nữ mang thai tránh rạn da, tăng cường sinh lực, giảm mệt mỏi trong suốt thai kỳ. Chính vì điều này, Hasma được mọi người ví von là “vàng mềm” trong nhân gian, là “nhân sâm động vật” và từ hàng trăm năm nay, chúng trở thành thứ nguyên liệu quý giá trong y học lẫn cuộc sống.

Người Trung Quốc có rất nhiều món ăn độc lạ, đặc biệt là món tráng miệng bổ dưỡng được chế biến từ Hasma. Hasma sau khi ngâm trong nước có thể tăng kích thước đến 100-200 lần. Lúc này người ta sẽ loại bỏ các tạp chất còn sót lại trong đó như máu, ống dẫn trứng… rồi mới đem đi chế biến thành món ăn. Những món tráng miệng nổi tiếng từ Hasma có thể kể đến đu đủ tiềm Hasma, Hasma đường phèn kỷ tử, Hasma táo đỏ hạt sen, Hasma nấu sữa tươi…

Hiện nay, tại Trung Quốc, Hasma được bán với giá rất cao, lên tới 36.000 NDT/kg (tương tương khoảng 124.000.000 VNĐ/kg).

4. Yến sào

Yến sào từ lâu đã là món ăn vô cùng quý hiếm mà chỉ những bậc vua chúa của Trung Quốc mới được thưởng thức. Nó được ví như trứng cá muối của phương Đông. Nó được lấy từ tổ của chim yến cheo leo trên các vách đá, những chiếc tổ này được làm bằng nước dãi của chim yến rất bổ dưỡng. Do việc tìm kiếm nguyên liệu của món yến sào gặp nhiều khó khăn nên mối cân tổ yến có thể có giá lên tới 21.000-28.000NDT (khoảng 69.000.000 – 92.000.000 VNĐ).

5. Trà Đại Hồng Bào

Trà Đại Hồng Bào có giá “đắt hơn vàng” vì được chiết xuất từ cây cổ thụ nằm cheo leo ở lưng chừng núi đá, vô cùng khó lấy trên núi Vũ Di thuộc tỉnh Phúc Kiến. Vũ Di Sơn với phong cảnh hùng vĩ từ nhiều thế kỷ nay đã nổi tiếng với những loại trà quý. Những cơn mưa chảy xuống vách núi đá vôi làm ngập các dòng suối hẹp và thác nước ở đây đã mang theo nguồn dinh dưỡng, khoáng chất phong phú cho những cây trà.

Cây cổ thụ Đại Hồng Bào nằm trong khu Cửu Long Khoa, nằm cheo leo trên vách núi Vũ Di dựng đứng. Cây chè có tuổi đời 350 năm này chỉ có vỏn vẹn 3 thân và 6 gốc. Chúng thậm chí còn được liệt vào danh sách di sản tự nhiên và văn hóa thế giới.

Quốc trà Đại Hồng Bào được chế tạo một cách cực kỳ công phu, lá trà không bao giờ được phép chạm đất, chúng được hái bằng tay từ các bụi trà, làm khô, sàng lọc, phân loại và sấy bằng các phương pháp đặc biệt. Vì vậy, loại trà này không dùng phương pháp làm sạch thông thường như những loại trà phổ thông là rửa qua nước.

Năm 1998, trong lễ hội trà Đại Hồng Bào đầu tiên ở Trung Quốc, có người đã đấu giá 156.800 NDT chỉ để mua 20g loại trà này. Năm 2005, mức giá cho 20g trà đã lên tới 208.000 NDT, tương đương 10.400.000 NDT/kg (khoảng 37.400.000.000 VNĐ).

6. Saffron

Saffron là nhụy của hoa nghệ tây, là một trong những loại gia vị cao cấp và đắt nhất thế giới. Saffron thuộc họ diên vĩ, là loại cây bụi, chỉ cao chừng 20-30cm, có màu tím, nhụy màu đỏ cam. Saffron chỉ cho ra 3-4 hoa/cây, mỗi hoa chỉ có 3 nhuỵ.

Hoa nghệ tây chỉ nở trong một khoản thời gian ngắn trong năm (cuối tháng 10 đến đầu tháng 11 dương lịch). Ngoài ra, quá trình thu hoạch nhụy hoa nghệ tây cũng tốn rất nhiều thời gian và công sức: để thu hoạch được 500g nhụy hoa tươi cần đến khoảng 3.6000 hoa nghệ tây, tương tự để thu nhặt được 200.000 sợi nhụy hoa khô (500g) cần đến 70.000 hoa nghệ tây.

Nhụy hoa nghệ tây có rất nhiều chất đem lại sự công dụng đa dạng cho người dùng như: retinol, axit retinoic, retinal và các carotenoid tiền vitamin A, vitamin (B1, B2, B3, B6, B9, C), khoáng chất (Mangan, Sắt, Kali, Magie).  Bên cạnh các chất chính, trong nhụy hoa nghệ tây còn chứa tới hơn 150 hợp chất dễ bay hơi, ví dụ: Picrocrocin (được coi là hợp chất chính có tác dụng tạo ra hương vị đặc trưng của loại thảo dược này), Safranal (giúp mang lại một mùi thơm đặc biệt cho Saffron), Crocin (có vai trò hỗ trợ tạo nên màu cam đậm cho nhụy hoa nghệ tây, có tác dụng chống oxy hóa mạnh, đồng thời giúp bảo vệ, ngăn ngừa các tổn thương tự to đối với cơ thể)…

Với nhiều công dụng tuyệt vời cho sức khỏe con người và tính “khan hiếm” nên Saffron được mệnh danh là “vàng đỏ” phương Đông. Saffron đắt nhất có giá 40.000 NDT/kg (khoảng 138.000.000 VNĐ).

7. Sâm núi Trường Bạch

Khu vực núi Trường Bạch có bốn mùa rõ rệt, vào mùa không có tuyết bao phủ, lượng mưa vừa đủ, tỷ lệ che phủ rừng trên 90%, tầng đất mùn trong rừng râm mát, ẩm ướt, ánh nắng mặt trời,… tạo điều kiện đầy đủ cho sự phát triển của nhân sâm. Ngoài ra, kỹ thuật trồng trọt và phương pháp quản lý cũng vô cùng phức tạp, vốn đầu tư cũng lớn hơn nhiều so với quy trình trồng nhân sâm thông thường. Do đó, Sâm núi Trường Bạch có chất lượng vượt trội, hàm lượng Saponin cao hơn, hương vị mạnh mẽ và đặc biệt đại bổ cho sức khỏe. Và cũng chính vì vậy mà loại Sâm này chính là cực phẩm trong giới nhân sâm, có giá đắt đỏ hơn gấp trăm lần các loại sâm khác. Trước đây từng có người bán 80g Sâm núi Trường Bạch với giá khoảng 10.000.000 NDT (tương đương khoảng 34,5 tỷ VNĐ). 

Tại Trung Quốc, Sâm núi Trường Bạch được cung cấp 4 lựa chọn là sâm que, sâm cắt lát, sâm núi và sâm tươi cho người dùng có thể lựa chọn tùy nhu cầu thưởng thức và sử dụng của mình. Người dùng có thể linh hoạt sử dụng sâm để ngâm rượu, dùng trong thực phẩm cho các món hầm, pha trà sâm và làm bột sâm. hầm, pha trà sâm và làm bột sâm.

8. Vải Qua Lục

Vải vốn là một loại hoa quả phổ biến được nhiều người yêu thích không chỉ ở Trung Quốc mà ngay tại Việt Nam. Tuy nhiên, vải Qua Lục tại Trung Quốc lại được xem là một trong những loại quả có giá cao nhất thế giới. Đây là một giống vải có xuất xứ từ khu Tăng Thành, Quảng Châu. Quả tròn lẳn, khi chính có màu đỏ tím và một dải màu xanh lục chạy xuyên suốt vỏ, vì vậy được đặt tên là Qua Lục. Khi ăn có vị ngọt thanh đặc biệt.

Hiện nay, giống vải này còn rất ít và hiếm vì vậy giá của nó rất cao. Trong một phiên đấu giá tại Trung Quốc vào năm 2011, có 1kg vải Qua Lục đã được bán với giá lên đến 555.000 NDT (tương đương khoảng gần 2 tỷ VNĐ).

Vậy mới nói, chính những thực phẩm “đắt hơn vàng” này góp phần giúp cho danh tiếng nền ẩm thực Trung Hoa vang xa trên thế giới. Du khách hãy book Tour Trung Quốc của chúng tôi để có cơ hội khám phá nền ẩm thực đặc sắc của vùng đất này nhé!

Kẹo đường thổi – “tác phẩm nghệ thuật” trong ẩm thực Trung Hoa

Khám phá văn hóa truyền thống của một vùng đất nào đó, du khách sẽ phát hiện ra đôi lúc món ăn không chỉ để thưởng thức mà đó còn là một nghệ thuật. Và đến Trung Quốc, du khách cũng sẽ thích thú với một văn hóa làm kẹo có từ lâu đời đặc sắc mang tên “Kẹo đường thổi”. 

Kẹo đường thổi là một loại hình nghệ thuật dân gian của người Trung Hoa xưa. Loại hình nghệ thuật này có tên gọi gốc là “những hình nhân kẹo” với lịch sử hơn 600 năm. Những phần kẹo được làm từ một loại đường nóng và có độ dẻo mịn. Điểm đặc biệt ở đây là món không được chế biến theo kiểu thông thường mà người thợ phải thổi để tạo hình cho chúng.

Được biết, Kẹo đường thổi xuất hiện từ thời nhà Minh. Vào thời này, người Trung Quốc thường nấu chảy đường, sau đó đổ vào khuôn để tạo nên những hình nhân kẹo nhằm phục vụ cho việc cúng bái trong tôn giáo. Đến thời nhà Thanh, những chiếc kẹo trở nên phổ biến hơn với người dân và người ta đã bắt đầu làm và bán chúng trên đường phố. Và dần Kẹo đường thổi trở thành một nghệ thuật dân gian mang tính truyền thống. 

Chỉ với một nguyên liệu duy nhất là mạch nha hoặc đường nấu chảy thôi mà những nghệ nhân cũng đã khéo léo thổi, kéo, nặn chúng thành những miếng kẹo mang hình dáng sinh động, tạo niềm vui cho biết bao khách hàng nhỏ của mình.

Kẹo đường thổi có kết cấu của những cục đường có độ dẻo mịn là nhờ người thợ nhào chúng rất kĩ và qua nhiều lần. Kỹ thuật làm loại kẹo đường thổi rất đa dạng, mỗi người bán kẹo có thể có cách làm khác nhau để tạo nét riêng cho những sản phẩm của mình. Nhưng cơ bản nhất vẫn là đun mạch nha đến khi đạt được một kết cấu đặc và dẻo như đất sét. Sau đó, nghệ nhân sẽ dùng tay ngắt ra một ít mạch nha từ hỗn hợp trên theo kích thước của nhân vật họ muốn nặn. Rồi bằng cách tài tình của mình, các nghệ nhân thổi hơi vào bên trong viên mạch nha qua “chiếc đuôi” để làm cho viên kẹo phồng lên. Chỉ một lát sau, cục đường lúc nãy đã dần phình to ra như quả bóng. Để tạo hình thì nghệ nhân sẽ vừa nắn vừa thổi. Như thế mà từ từ những phần kẹo mang hình dáng theo yêu cầu sẽ được hoàn thành. Sau khi đã đạt được kích thước hợp lý thì họ sẽ dùng một que tre có phủ đường để cắm vào phần kẹo và cắt bỏ sợi đường dư. Cuối cùng, người thợ tô vẽ thêm vài màu sắc để tạo thành sản phẩm hoàn chỉnh.

Tác phẩm hoàn thành sẽ là những phần kẹo trông như quả bóng nhưng lại ngọt ngào và xinh xắn. Cái hay ở đây chính là sự khéo léo của những người nghệ nhân, làm sao điều chỉnh được lượng khí cũng như nắn nót tạo hình sao cho thật đẹp. Người mua có thể yêu cầu bất kì kiểu dáng nào để người thợ làm ra, nhưng thường là các con vật, hồ lô,…

Kẹo đường thổi ngày xưa là niềm vui của những đứa trẻ ở Trung Quốc. Khi có một hàng kẹo được bày ra là cả đám tụm lại chăm chú theo dõi những đôi tay thoăn thoắt hô biến ra nào là con rồng, con ngựa, con thỏ hay bông hoa,… Và dần chúng đã trở thành một nghệ thuật dân gian mang tính truyền thống. Tuy nhiên, ngày nay, văn hóa này dường như đã mai một và rất khó để tìm thấy ở Trung Quốc. Nhưng đây lại là một phần ký ức tuổi thơ của biêt bao người dân Trung Hoa. Món quà tuy nhỏ bé, đơn giản nhưng chứa đựng trong đó nhiều tâm huyết của những nghệ nhân, niềm vui của các em nhỏ và kỷ niệm ấu thơ của nhiều người.

Văn hóa Trung Hoa có rất nhiều điều thú vị và hấp dẫn đang chờ đón du khách đến tìm hiểu và khám phá. Vậy còn chần chờ gì nữa mà du khách không book ngay cho mình một Tour Trung Quốc để có được những trải nghiệm tuyệt vời khi đặt chân đến vùng đất rộng lớn này!

Thạch giun biển – món ăn với hình dáng kinh dị, nhưng ai ăn thử cũng “nghiện”

Thông thường khi nhắc đến thạch, chúng ta sẽ nghĩ đến những món tráng miệng ngọt, thơm, được làm từ các loại trái cây, sữa, đường, kem… Tuy nhiên, phiên bản thạch “mặn” có tên là “Thạch giun biển” ở Trung Quốc đã đem đến sự khác biệt lớn. 

Ở thành phố Hạ Môn của Trung Quốc có một món ăn vặt truyền thống, người dân khuyến khích nên thử và được giới thiệu là có nguyên liệu và kết cấu lạ lẫm, đặc biệt màu sắc lẫn hương vị thơm ngon, đó là món “Thạch giun biển”. Tuy nhiên, khi nghe cái tên của nó, không ít khách du lịch nước ngoài phải kinh sợ. 

Theo lịch sử địa phương, món thạch giun biển đã có từ lâu, gắn liền với sự sáng tạo của quân lính trong thời chiến ngày xưa. Người ta kể rằng, món này có liên quan tới Thích Kế Quang. Vào thời nhà Minh, khi quân Nhật xâm chiếm bờ biển phía đông nam Trung Quốc. Thích Kế Quang dẫn đầu đoàn quân liều mình đánh trả quân Nhật, nhưng vì thiếu lương thực nên họ buộc phải đi bắt hải sản ở bãi triều (một vùng đất ngập nước ven biển). Khi đi bắt ốc, quân lính vô tình bắt được một loài giun biển có hình dáng đặc biệt, họ đã nấu riêng loại giun này và tạo ra món ăn như bây giờ.

Loại giun biển được nhắc đến trong món thạch này thuộc bộ Sphaerocarpus, có tên khoa học là Leucocephalus serrata. Giun biển dài khoảng 1-2cm, sau khi luộc chín, gelatin chứa trong cơ thể giun sẽ hòa tan trong nước, đợi nó nguội sẽ trở thành món thạch trong suốt. Nhìn miếng thạch giun biển như rau câu, nhưng khi ăn vào lại có vị hoàn toàn khác hẳn, mặn mặn, béo béo, vị rất ngon.

Sau khi đánh bắt ở các bãi triều, giun biển được ngâm muối để nhả hết cát và chất bẩn. Sau khi luộc lên, người ta thường cho giun vào những khuôn nhỏ để làm thạch. Khi nguội, những viên thạch được tách khỏi khuôn.

Thạch giun biển trong suốt nhìn thấy rõ từng con giun bên trong, khi ăn rất giòn, dẻo. Lần đầu ăn, có lẽ không ít người choáng váng không dám nhìn chứ đừng nói là ăn thử. Thế nhưng, cứ thử “liều”, du khách sẽ cảm nhận được vị ngon của nó và dần chuyển sang sự thích thú.

Nếu có dịp du lịch Trung Quốc và ghé thăm vùng đất Hạ Môn xinh đẹp, du khách đừng bỏ qua cơ hội thưởng thức món thạch độc đáo này nhé!

Bún chuột gạo – món ăn nghe “đáng sợ” nhưng rất lại rất ngon ở Trung Quốc

Là một đất nước rộng lớn và đông dân, Trung Quốc sở hữu nền ẩm thực vô cùng phong phú và đa dạng. Mỗi vùng miền lại có những đặc trưng ẩm thực riêng. Bên cạnh những món ăn thơm ngon, hấp dẫn từ hình thức đến chất lượng thì ẩm thực Trung Quốc cũng có nhiều món ăn trông có vẻ “đáng sợ”, điển hình như món Bún chuột gạo. 

Bún chuột gạo, một đặc sản nức tiếng nhưng cũng gây rất nhiều tranh cãi ở tỉnh Mê Châu. Món ăn này có cái tên nghe rất lạ, thậm chí dù sau khi nhìn thấy cũng chưa chắc dám thưởng thức. Thế nhưng nhiều khi “nhắm mắt làm liều” ăn thử lại thấy nó rất ngon, hoàn toàn trái ngược với tên món ăn hay vẻ bề ngoài.

Bún chuột gạo, cái tên nghe khó hiểu này khiến nhiều người nghĩ rằng đây là một loại thực phẩm được làm bằng thứ gì đó có liên quan tới chuột. Thế nhưng, trên thực tế, nó là một loại mì ống ở Châu Mỹ hay còn được gọi là bún ở Trung Quốc. Không biết từ bao giờ nó đã trở thành một đặc sản địa phương, bởi một phần vẻ ngoài của nó trông giống như đuôi của con chuột. Có lẽ vì thế mà nhiều người đặt tên là “bún chuột gạo”.

Đừng vội đánh giá thấp loại bún này, nó rất nổi tiếng ở địa phương và nhiều người khẳng định là có hương vị tuyệt vời. Khác với những loại bún thông thường dài và mảnh, bún chuột gạo cũng được làm từ bột gạo nhưng nó dai hơn. Nước dùng khi ăn cùng với loại bún này cũng đa dạng và tùy vào từng quán mà có hương vị đặc trưng riêng.

Bún chuột gạo thường được người dân ăn nhiều nhất vào mùa hè và có thể tìm mua thấy quanh năm. Một số khách du lịch khi đến Mê Châu lần đầu tiên đều được gợi ý là nên ăn thử món này đầu tiên, nhưng sau khi nghe tên thì họ lại cảm thấy phân vân và hiểu nhầm. Tuy nhiên, khi đã ăn thử thì nó thực sự rất ngon và đáng để thưởng thức.

Ở Trung Quốc còn rất nhiều món ăn “độc lạ”. Nếu du khách muốn khám phá nhiều hơn về nền ẩm thực Trung Hoa cũng như những món ăn nổi tiếng của đất nước này thì hãy book tour Trung Quốc của chúng tôi nhé! Chúc du khách có một chuyến du lịch thú vị và vui vẻ!